PDA

View Full Version : Chồng sắp cưới “đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành”


pepsidethuong
08-08-2009, 09:55 AM
Vào các ngày đặc biệt, Quang thường than hết tiền để không phải tặng quà cho tôi hoặc nếu có thì là những món rẻ tiền. Có lần anh còn lấy quà của cô em gái tặng cho tôi.
[/URL]
(http://diendan1.eva.vn/images/global/pixel_1_1.gif)
Tôi và Quang dự định tháng 10 này sẽ làm đám cưới. Hai nhà cũng đã gặp nhau và nói chuyện rồi. Anh ấy là một người đàn ông tốt, không rượu chè, cờ bạc gái trai gì cả.

Nhưng tôi vẫn băn khoăn lắm, vì tính anh ấy khá tiết kiệm, có thể nói là "keo". Liệu có nên kết hôn với một người như thế hay không? Em gái tôi vẫn luôn miệng gàn bảo "chị hối vẫn còn kịp" vì nó vẫn ấn tượng mãi vụ chiếc bánh sinh nhật 18 tuổi.

2 năm trước, nhân dịp sinh nhật em gái ruột tôi tròn 18 tuổi, anh tặng một cái bánh gato nhỏ xíu dành cho hai người mà thôi. Trong khi đó gia đình tôi, tính cả anh cũng là 5 người rồi, nó lại còn mời thêm bao nhiêu bạn bè nữa. Con bé xấu hổ khi nhìn thấy cái bánh, đám bạn đến dự thì cười khúc khích.

Hoặc cái hôm mấy anh chị em đi ăn bánh gối, cũng không hết đáng bao nhiêu tiền. Anh rút tờ 500 ngàn ra trả khiến bà bán hàng lắc đầu và ngỏ ý muốn có tiền lẻ hơn.

Tôi đứng dậy trả tiền thay, anh cũng chẳng nói câu gì, cũng chẳng đòi trả. Cô em gái nhanh mắt và lắm chuyện, thoáng nhìn trong ví anh phải còn đến hơn trăm ngàn tiền 20, 50 mà không hiểu sao anh làm thế?

Tôi cũng định thanh minh cho anh nhưng cô em trề môi: "Cố tình đưa tiền to để không phải trả thì có", tôi chỉ biết im lặng, dám anh cũng cư xử thế lắm chứ.

Còn với bố mẹ tôi, anh cũng chẳng hào phóng hơn chút nào. Yêu đã 3 năm nay, 3 cái tết chưa năm nào anh đi "sêu" tết bố mẹ tôi hoặc chỉ biếu quà Tết sau khi tôi biếu quà Tết bố mẹ anh, chứ anh thì không bao giờ chủ động làm điều đó trước.

Mà những món quà của anh cũng thường là rẻ tiền. Nhiều khi tôi cứ băn khoăn và nghĩ ngợi lắm. Bố mẹ tôi chỉ có hai chị em tôi, đều là phận gái, tôi lại là trưởng. Sau này con rể không chăm lo cho bố mẹ vợ thì biết phải làm sao?

Với gia đình tôi là vậy, với bản thân tôi anh cũng chẳng hơn gì.
Từ ngày yêu anh, tôi chẳng lui đến một quán café sang trọng nào cả, thậm chí quán cóc vỉa hè cũng hạn chế. Anh nói uống ly café trăm ngàn cũng chẳng thành tiên được mà chết vì tiếc.

Anh chỉ thích chúng tôi chơi ở nhà anh (anh không phải người Hà Nội, nhưng đã có nhà riêng và sống một mình), đi chợ nấu cơm cho rẻ, thích café anh pha cho uống, rẻ bèo.

Có lần, lúc dọn cơm, tôi sơ ý rót nhiều nước mắm bị anh mắng cho một trận. Anh bảo tôi không biết tiết kiệm và còn đe: "Không chấm hết em uống đó nhé!". Anh cũng là chúa hay tận dụng đồ thừa, có lần nồi canh tôi nấu nhiều, anh ăn 1 ngày không hết, tiếc rẻ vẫn cố kết quả là phải vào viện truyền nước vì tiêu chảy.

Tôi là đứa khá khảnh ăn, chỉ khi nào ngon và vừa miệng tôi mới ăn được nhiều, đi ăn hàng thường là tôi phải bỏ lại.

Tôi cũng biết làm như thế là lãng phí nhưng không tài nảo nuốt nổi. Đi ăn cùng Quang, lần nào anh cũng hết sạch dù luôn mồm chê bai, sau đó, anh còn tiến đến ăn hết cả phần tôi cho đỡ phí, dù nhiều khi suất cơm thực sự chán vì anh toàn chọn quá rẻ thôi rồi. Tôi hỏi sao anh ăn khỏe thế? Anh thấy ngon à?

Quang bảo: Anh đang no chết khiếp đây này. Ngon gì mà ngon, mua rồi thì phải ăn, tiền cả đấy chứ có phải giấy vụn đâu. Bỏ lại nó cũng có trừ bớt tiền cho mình đâu. Tôi choáng váng.

Nhưng vẫn không choáng bằng lần anh cố tình xô vào cô bé phục vụ (về sau tôi mới biết anh cố tình) để được miễn phí tiền bữa ăn hôm đó. Khi cô bé bưng nước lọc đến tráng miệng, Quang đột ngột đứng dậy khiến cốc nước đổ tràn trên áo.

Anh gắt ầm ĩ khiến cả nhà hàng quay ra nhìn làm tôi ngượng đỏ mặt. Người quản lý phải đến xin lỗi và xin được tặng chúng tôi bữa ăn hôm ấy. Trên đường ra khỏi quán và đi lấy xe, anh vẫn giữ nét mặt tức giận. Nhưng vừa rồ ga đi khỏi, tôi thấy anh tươi cười huýt sáo, anh sung sướng vì một mẹo nhỏ đã tiết kiệm được cả trăm ngàn.

Tôi lờ mờ nhận thấy các cuộc đi chơi Quang luôn chủ chì còn để tôi chủ chi. Đi ăn, đi chơi, đi xem phim, anh thường xuyên quên ví hoặc kêu hết tiền. Có khi anh rủ tôi đi xem phim, lúc mua vé trả tiền mới phát hiện ra quên ví ở nhà, hay lúc đi ăn mới nói nhỏ "anh vừa gửi tiền về quê cho bố mẹ".

Mà tôi biết anh hết tiền có mà trời sập, anh làm an ninh mạng cho một công ty lớn, lương tháng tính ra cũng ngót ngét 1000$, lại chẳng có gì phải lo toan, bạn bè không tụ tập. Anh lại còn cẩn thận nữa, trong ví lúc nào chả có ít nhất vài trăm ngàn phòng thân cùng mấy cái thẻ ATM nữa. Chẳng nhẽ là người yêu, tôi lại lôi ví anh ra đếm tiền để đôi co.

Những lúc ấy chỉ biết thở dài, không phải nẫu ruột vì tiếc tiền mình mà buồn vì cách anh đối xử với mình.

Đặc biệt anh càng hay than hết tiền mỗi dịp sắp lễ tết sinh nhật và vì thế mà luôn tặng tôi những món quà rẻ tiền, thậm chí là không tặng gì.

Có lần, tôi sướng rên vì anh ga lăng tặng một hộp socola to vật, mở ra lại thấy tấm thiệp có lời nhắn ở dưới đáy hộp: "Huyền à, anh yêu em nhiều lắm". Tôi thất vọng tràn trề, thì ra anh đã lấy hộp quà của cô em gái tên Huyền được bạn trai tặng để tặng cho tôi.

Anh hay mượn xe tôi đi, vì xe anh chẳng hiểu sao hay trục trặc thế. Tôi bảo anh sửa thì anh nói bận không có thời gian. Vả lại, tôi cho anh mượn xe thì anh lại đưa đón tôi đi làm, mà anh cũng chẳng bao giờ mượn lâu, chỉ chừng 2 ngày lại trả.

Nhưng lúc tôi cho mượn thì bình xăng đầy ắp mà anh toàn trả về cho tôi chiếc bình báo động đỏ, có lần còn hết sạch khiến tôi phải mang can đi mua để đổ vào. Lần đầu tôi tưởng anh vô tâm quên không để ý nhưng mười lần thì như một chục đều vậy khiến tôi băn khoăn?

Lương cao là thế, quanh năm anh chẳng dám sắm sanh quần áo mới, có 2 bộ thay đổi đến sờn cả vai. Tôi mua đồ mới, dù bằng tiền của tôi cũng bị anh bẳn gắt vì tội lãng phí, diện dàng quá thể. Mọi người hay nhẹ nhàng nhắc nhở tôi vì trông anh giản dị quá. Có lần, đám cưới người bạn, hai đứa đến, mấy đứa ra đón tôi, chẳng thèm chào anh tíu tít kéo tôi vào, hỏi ra mới biết chúng nó tưởng anh là xe ôm.

Anh kẹt sỉ với chính bản thân mình, ốm đau toàn chờ sức đề kháng tự khỏi, không bao giờ mua thuốc. Lần truyền nước cũng là tôi đưa anh đi và thanh toán viện phí chứ không thì đừng hòng. Và 3 tuần sau đó, thỉnh thoảng anh vẫn lẩm bẩm chửi mấy tay bác sĩ chém đẹp quá.

Quang ít bạn, vì anh không thích tụ tập chơi bời lãng phí. Thỉnh thoảng Quang tụ tập với mấy đứa bạn cũ và có đưa tôi đi theo. Đến khi thanh toán, tôi nhận thấy lần nào anh cũng cần phải vào nhà vệ sinh đúng lúc đó. Khi đi ăn, bạn bè hay nhắc lại những lần đi chơi trước, hầu hết đều không có mặt anh vì tôi biết anh không được rủ.

Bạn bè chơi bời, tiền bạc phải sòng phẳng, anh toàn "nhường" họ trả tiền thế, họ sợ là phải.

Và còn nhiều điều nữa mà tôi không kể hết ra được. Nhưng ngoài chuyện "keo" thì anh rất tốt và yêu tôi, lại thêm một loạt các "đức tính" cần thiết như chung thủy, không thích cờ bạc, rượu chè, thuốc lá…

Tìm được người "ngoan" như Quang thực sự rất khó, tôi biết. Nhưng anh "keo" như vậy, còn yêu mà đã thế thì sau này về làm chồng sẽ ra sao? Nhà tôi chỉ có hai chị em gái nên sau này dù đi lấy chồng nhưng chúng tôi vẫn cần chăm sóc bố mẹ. Anh “keo” như thế liệu anh có vui vẻ làm điều đó cùng tôi không?

Liệu cuộc sống của chúng tôi sẽ như thế nào? Tôi có thể sửa tính cách đó của anh không? Chứ chồng mà kẹt quá tôi cũng sợ, nhất là khi tôi lại là con bé thích mua sắm và khá rộng rãi. Mong mọi người hãy cho tôi lời khuyên, kẻo ngày cưới đã gần kề thì có hối cũng không còn kịp nữa.

[URL="http://diendan1.eva.vn/images/global/pixel_1_1.gif"]
Theo Afamily

evahaidang
08-08-2009, 10:35 AM
Khi còn đang yêu mà người yêu đã thể hiện qúa nhiều điểm không tốt như vậy, thì khi đã trở thành vợ chồng ,việc kiêng nể hầu như giảm đi thi việc bản chất thật sẽ hiện rõ. Bạn bảo người yêu bạn chung thuỷ, yêu thương bạn nhưng một người bản tính keo kiệt thiếu sự phóng khoáng thì khi sống vớí nhau tình yêu sẽ không được mặn nồng,và sẽ có nhiều mâu thuẫn lắm. Suy nghĩ kĩ, và hỏi ý kiến mọi người trước khi quyết đinh lập ra đình.

queanhnguyen
08-08-2009, 12:16 PM
Là một người đã có gd chi chỉ muốn tâm sự với em về một người chồng có tính "keo" thì sẽ thế nào khi về sống chung nhé:

Đầu tiên sẽ là mâu thuẫn giữa hai vợ chồng trong việc mua sắm cũng như chi tiêu trong gd.Chông em sẽ luôn cằn nhằn nếu em mua sắm một cái gì đó dù là nhỏ mà không hỏi ý kién anh ấy,nhưng nếu có hỏi thì anh ta sẽ không bao giờ đồng ý.Thâm chí ngay cả việc ăn uống trong gd vốn là việc của phụ nữ thì anh ta cũng tham gia,Từ nhỏ tới lớn mọi việc trong nhà cứ liên quan đến tiền là anh ta phải được biết và đồng ý nếu không sẽ là những trân đấu khẩu giữa hai vc.

Vì là người "keo" nên mọi việc đối nội,đối ngoại anh ta cũng sẽ cắt giảm một cách tối đa.Nếu em muốn báo hiếu bố mẹ thì chỉ có cahs giấu giếm ma thôi,nhưng anh ta cung sẽ vần nghi ngờ và tra hỏi em đấy vì anh ta nghĩ là em sẽ giấu giếm cho nhà ngoại.Nếu em quản lý kinh tế gd thì càng mẹt mỏi hơn vì cứ phải giải trình từng khoản chi tiêu với anh ta,lúc này cho dù em có là người hiền đến mấy thì cũng sẽ nổi cáu và vc lại to tiếng.

Nếu em sống với một người keo thì cũng đừng nghĩ đến những buổi gặp mặt bạn bè hay những bữa cả gd đi ra ngoài ăn tối,điều đó là cực hiếm,vì theo cách nghĩ của anh ta điều đó cũng là tốn kém.Trời ơi! còn nhiều thứ nữa sẽ làm em muốn nổ tung lên mất thôi.

Trong cuộc sống có trăm ngàn mối quan hệ và có hàng ngàn việc cần phải dùng dến tiền vậy mà chông em lúc nào cũng chỉ muốn giữ chặt hầu bao của mình thì em sẽ thấy bực bội và khó chịu lắm lắm em ơi!dần dần như thế em sẽ thấy chán cái gọi là cuộc sống gd.

Một người sống khoáng đạt và thích mua sắm như em,nếu về sống chung với anh ấy thì em sẽ phải bỏ những thói quen ấy của mình và nhiều nhiều những thói quen kkhác nữa.
Túm lại chị muốn khuyên em hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định. còn chị cảm thấy chán khi phải sống với một người chông "keo" rồi.Chị mất hết bạn bè,kể cả anh chi em trong gd đôi lúc cũng không muốn đến nhà chị chơi và càng it gọi chị trong những lần gd tụ tập gặp gỡ.Bùn lắm em ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!

tử lăng
08-08-2009, 06:05 PM
chào chi!
chị ơi, đọc xong tâm sự của chị em cảm thấy ...ban trai chị quá, sao mà keo dữ vậy không biết, tính toán với cả bạn gái của mình, với bản thân và những người thân yêu của mình mà cũng tính toán nữa, gần như là lợi dụng chị luôn, sau nay nếu kết hôn về cuộc sống của chị sẽ chẵng hạnh phúc đâu, anh ta sẽ quản lý luôn cả tiến của chị đó, chị là con gái cả phải lo cho cha mẹ và em gái chị nữa, em có người chị chồng chị ấy cũng giống như bạn trai chị vậy, keo lắm, ăn sáng hay mua gì đều phãi ghi sổ rõ ràng cho anh ầy kiểm tra.bây giờ họ đang chuẩn bị li dị rồi, anh ấy tiết kiệm tiền là tốt nhưng tiền kiếm được mà không thể xài, thì có cũng như không,
còn chuyện anh ầy chung thuỷ hay không tụ tập bạn bè thì chưa chắc là bản tình của anh ấy đâu, keo kiệt như anh ấy thì có ngưới con gái nào chịu nỗi, đi chơi với bạn thì toàn tránh né trả tiền, môt hay lần thì không sao nhưng nhiều lần thì ai cũng sợ cho anh ấy theo, chắc tình tốt này của anh ấy là do hoàn cảnh bắt buộc rồi, chị ơi đời ngưới con gái chỉ có một lần, có gì là ân hận cả đới luôn đó, em chưa gặp người nào mà keo như bạn chị hết, chị nên chia tay anh ấy đi, đừng phí thời gian với anh nữa, giang sơn dễ đổi bản tình khó dời ma, anh ấy ko thay đổi đâu, chúc chị sớm tìm được hạnh phúc. bye chi!

Black Jack
11-08-2009, 03:55 PM
Ko biết bạn Pepsidethuong làm sao mà yêu dc anh chàng này nhỉ, mình chịu ko hiểu nổi. Thời gian tìm hiểu và yêu là lúc bạn trai chiều và quan tâm hơn so với khi kết hôn mà còn vậy, sau này cưới rồi thì có mà ô hô ai tai. Tóm lại, ko thể chịu dc cái tính này nếu bản thân bạn ko có tính ấy.

blue sky
11-08-2009, 08:50 PM
Hic thía này nếu là mình thì mình sẽ không cưới,còn nếu cưới thì tiền bạc phải phân minh,của ai người đó chi tiêu cho dễ dàng.

hoaanhtuc85
19-08-2009, 08:24 PM
trên đời này ta ghét nhất là keo kiệt, bủn xỉn, truờng hợp của bạn tôi nghĩ nên bỏ đi. lấy caí ngữ ấy về sớm muộn cũng chia tay. tốt nhất là pp cho sớm. có khi cả miền bắc việt nam này chăc có mỗi mình nó và ông bác của mình. giàu kinh khủng nhưng kiệt vô đối. có thằng cháu chả mấy khi lên hà nội chơi. vào nhà mời thằng cháu ăn hẳn món lòng xào. chao ôi ngon quá, thằng cháu khéo mồm nịnh nọt vài câu'' ở nhà cháu nghèo chả bao giờ có đc món ăn như ở hà nội, ngon quá cho cháu xin bát nữa''

thật ra cả ngày đi đường vất vả đói dài răng ra, có cái j vào mồm là ngon lắm rồi. hix chứ cái món lòng đó mà cũng mang ra mà đãi thằng cháu.chả như ở nhà bạn bè đến chơi với nhau nó còn thịt gà cho mà ăn sướng. nghèo nhưng hoang còn hơn giàu có mà kiệt

levan1983
19-08-2009, 08:42 PM
thế này thì không lấy chồng, quyết không lấy chồng lấy về rồi mà chồng keo vậy sống sao nổi tính mình cũng hơi tiêu hoang mà.

nuocdau
21-08-2009, 05:27 PM
Không chắc là ông này không có tính tụ tập bạn bè muh là do ông ta keo quá nên không có ai chơi cùng để tụ tập thui hehe

chipchiplovely
24-08-2009, 07:39 PM
mới yêu nhau mà đã thế lầy nhau về thế nào cũng tính toán chi ly tiền tiêu trong nhà, ko chừng còn đòi cầm tiền chợ mất, bây giờ đang yêu chị có thể bỏ qua, mấy nữa vào cuộc sống gia đình mà chi ly kiểu đó mệt lắm, chị có chịu nổi ko?

akira1985
24-08-2009, 08:40 PM
Bài viết này sưu tầm ở nơi khác chứ đâu phải của chính chủ Topic đâu, vậy góp ý liệu có đến tai người thực sự cần góp ý không?
- "Tiền là BẠC" người yêu mà như thế này thì quyết cái một luôn, đường ai lấy đi. Nếu có lấy thì về lâu về dài chắc chắn cũng có chuyện thôi còn nếu người phụ nữa chịu nhẫn nhục và lép vế thì ừ đại cũng được.
- Vì bài viết sưu tầm nên cũng chỉ nói mấy câu vậy chứ nếu thực sự là người yêu của chủ Topic và đang theo dõi Topic thì sẽ nhiệt tình phân tích lợi hại giúp.

huynhfrozen
21-12-2009, 08:21 PM
oh, nếu như bạn kể thì đó sao được gọi là "đàn ông " nhỉ, yêu gì lạ vậy, yêu mà chỉ nghĩ đến cái "ví" của mình mà không nghĩ đến cảm nhận của người khác ah, potay pochan