tigerlovescat
18-09-2009, 05:04 PM
" Những cô gái đã từng lầm lỡ và đang cô gắng đứng lên làm lại từ đầu hãy tin rằng hạnh phúc đang chờ bạn ở phía trước vì bạn sẽ được tha thứ"
Phần 1: LỖI LẦM
Mối tình đầu đến với tôi nhanh và mãnh liệt như một cơn lốc xoáy.
A thông minh, vui tính, mạnh mẽ và lãng mạn.
Tôi tự nguyện để mình bị cuốn theo cơn lốc xoáy do a tạo ra và ko ngừng mơ ước về một thiên đường hạnh phúc của riêng chúng tôi.
2 tháng đầu trôi qua...tôi là một nạn nhân hạnh phúc...tôi chìm đắm trong tình yêu đam mê và cuồng nhiệt...tôi đánh mất...nỗi ân hận, xấu hổ nhanh chóng qua đi "...vì anh quá yêu e, chúng ta sẽ cưới nhau và sống bên nhau hạnh phúc..."
1 tháng nữa trôi qua...a ko muốn tôi đi chơi, nói chuyện với người khác...a bắt đầu kiểm soát tôi...tôi chấp nhận sự kiểm soát của a trong niềm hạnh phúc..."vì a quá yêu tôi"
1 tháng nữa trôi qua...chúng tôi bắt đầu cãi vã, giận hờn rồi lại làm lành...tôi bắt đầu phải khóc vì mối tình này...
1 tháng nữa trôi qua...a liên tục kiểm tra tin nhắn, nhật ký điện thoại...tôi rất buồn vì a ko tin tôi nhưng nỗi buồn nhanh chóng qua đi vì " a tin e, a rất tin e, nhưng vì quá yêu e nên a rất sợ người khác cướp mất e"
1 tháng nữa trôi qua...ko đi sinh nhật người bạn thân, ko tu tập với nhóm bạn đã cùng tôi vượt qua những ngày đầu xa nhà đầy bỡ ngỡ, ko liên lạc với những người bạn cũ luôn quan tâm và quí mến tôi, ko nói chuyện điện thoại quá lâu...Tôi vẫn ngoan ngoãn làm mọi điều anh muốn nhưng tôi bắt đầu tự hỏi "a làm như vậy có phải vì a quá yêu tôi?".
1 tháng nữa trôi qua...a ko muốn tôi về thăm nhà...tôi ít về thăm nhà hơn trước...tôi bắt đầu cảm thấy tôi đã đánh mất rất nhiều thứ quan trọng...
1 tháng nữa trôi qua...chúng tôi cãi nhau nhiều hơn trước, to tiếng hơn trước...tôi bắt đầu cãi lại a và nói lên ý kiến của tôi...tôi bắt đầu nổi loạn để tìm lại chính mình
1 tháng nữa trôi qua...tôi về thăm nhà nhiều hơn,lâu hơn, tôi đi sinh nhật 1 người bạn thân trong nhóm...tôi làm những việc mà từ khi yêu a tôi ko dám làm vì a nói "e đừng...","a ko muốn...","a ko thích..."...tôi thật sự trở thành kẻ nổi loạn trong mắt a...
Và anh thật sự nổi giận...sự giận dữ của a thể hiện bằng cái tát hằn rõ trên mặt tôi...tôi đòi chia tay...a xin lỗi, a hứa sẽ ko lặp lại chuyện đó và a sẽ thay đổi...TÔI NGU NGỐC TIN RẰNG A SẼ LÀM ĐƯỢC
1 tháng nữa trôi qua...tôi vẫn tiếp tục nói lên quan điểm, suy nghĩ của tôi...chúng tôi cãi nhau nhiều hơn trước...tôi bắt đầu cảm thấy tình yêu tôi dành cho a đã phai nhạt.
Rồi tôi phát hiện a lén sao chép danh bạ điện thoại của tôi...
1 tháng nữa trôi qua...mối quan hệ của chúng tôi vô cùng căng thẳng...chúng tôi ko tìm được tiếng nói chung...anh lại nổi giận...tôi nhận được cái tát thứ 2 với lời giải thích "e nói chuyện quá ngốc nghếch, anh chỉ muốn giúp e khôn lên", sau đó a lại xin lỗi và hứa hẹn...nhưng tôi vẫn quyết định chia tay
A vẫn hết năn nỉ rối lại chửi mắng, chửi mắng chán rồi lại năn nỉ...chửi mắng, năn nỉ chán thì a lại hăm doạ...
Tôi nhận ra tôi hiểu về a bấy nhiêu là quá đủ rồi. Tôi hiểu đã đến lúc tôi phải ra đi. Ra đi để tìm lại chính mình, tìm lại những gì đã mất, và tôi cũng hiểu rằng có 1 thứ tôi đã đánh mất nhưng ko bao giờ tìm lại được nữa.
Tôi văng khỏi cơn lốc xoáy của a, và nhận ra những gì mà cơn lốc xoáy đã từng chạm vào đều chỉ còn là đống đổ nát, hoàng tàn...Tình đầu tan vỡ..
Phần 1: LỖI LẦM
Mối tình đầu đến với tôi nhanh và mãnh liệt như một cơn lốc xoáy.
A thông minh, vui tính, mạnh mẽ và lãng mạn.
Tôi tự nguyện để mình bị cuốn theo cơn lốc xoáy do a tạo ra và ko ngừng mơ ước về một thiên đường hạnh phúc của riêng chúng tôi.
2 tháng đầu trôi qua...tôi là một nạn nhân hạnh phúc...tôi chìm đắm trong tình yêu đam mê và cuồng nhiệt...tôi đánh mất...nỗi ân hận, xấu hổ nhanh chóng qua đi "...vì anh quá yêu e, chúng ta sẽ cưới nhau và sống bên nhau hạnh phúc..."
1 tháng nữa trôi qua...a ko muốn tôi đi chơi, nói chuyện với người khác...a bắt đầu kiểm soát tôi...tôi chấp nhận sự kiểm soát của a trong niềm hạnh phúc..."vì a quá yêu tôi"
1 tháng nữa trôi qua...chúng tôi bắt đầu cãi vã, giận hờn rồi lại làm lành...tôi bắt đầu phải khóc vì mối tình này...
1 tháng nữa trôi qua...a liên tục kiểm tra tin nhắn, nhật ký điện thoại...tôi rất buồn vì a ko tin tôi nhưng nỗi buồn nhanh chóng qua đi vì " a tin e, a rất tin e, nhưng vì quá yêu e nên a rất sợ người khác cướp mất e"
1 tháng nữa trôi qua...ko đi sinh nhật người bạn thân, ko tu tập với nhóm bạn đã cùng tôi vượt qua những ngày đầu xa nhà đầy bỡ ngỡ, ko liên lạc với những người bạn cũ luôn quan tâm và quí mến tôi, ko nói chuyện điện thoại quá lâu...Tôi vẫn ngoan ngoãn làm mọi điều anh muốn nhưng tôi bắt đầu tự hỏi "a làm như vậy có phải vì a quá yêu tôi?".
1 tháng nữa trôi qua...a ko muốn tôi về thăm nhà...tôi ít về thăm nhà hơn trước...tôi bắt đầu cảm thấy tôi đã đánh mất rất nhiều thứ quan trọng...
1 tháng nữa trôi qua...chúng tôi cãi nhau nhiều hơn trước, to tiếng hơn trước...tôi bắt đầu cãi lại a và nói lên ý kiến của tôi...tôi bắt đầu nổi loạn để tìm lại chính mình
1 tháng nữa trôi qua...tôi về thăm nhà nhiều hơn,lâu hơn, tôi đi sinh nhật 1 người bạn thân trong nhóm...tôi làm những việc mà từ khi yêu a tôi ko dám làm vì a nói "e đừng...","a ko muốn...","a ko thích..."...tôi thật sự trở thành kẻ nổi loạn trong mắt a...
Và anh thật sự nổi giận...sự giận dữ của a thể hiện bằng cái tát hằn rõ trên mặt tôi...tôi đòi chia tay...a xin lỗi, a hứa sẽ ko lặp lại chuyện đó và a sẽ thay đổi...TÔI NGU NGỐC TIN RẰNG A SẼ LÀM ĐƯỢC
1 tháng nữa trôi qua...tôi vẫn tiếp tục nói lên quan điểm, suy nghĩ của tôi...chúng tôi cãi nhau nhiều hơn trước...tôi bắt đầu cảm thấy tình yêu tôi dành cho a đã phai nhạt.
Rồi tôi phát hiện a lén sao chép danh bạ điện thoại của tôi...
1 tháng nữa trôi qua...mối quan hệ của chúng tôi vô cùng căng thẳng...chúng tôi ko tìm được tiếng nói chung...anh lại nổi giận...tôi nhận được cái tát thứ 2 với lời giải thích "e nói chuyện quá ngốc nghếch, anh chỉ muốn giúp e khôn lên", sau đó a lại xin lỗi và hứa hẹn...nhưng tôi vẫn quyết định chia tay
A vẫn hết năn nỉ rối lại chửi mắng, chửi mắng chán rồi lại năn nỉ...chửi mắng, năn nỉ chán thì a lại hăm doạ...
Tôi nhận ra tôi hiểu về a bấy nhiêu là quá đủ rồi. Tôi hiểu đã đến lúc tôi phải ra đi. Ra đi để tìm lại chính mình, tìm lại những gì đã mất, và tôi cũng hiểu rằng có 1 thứ tôi đã đánh mất nhưng ko bao giờ tìm lại được nữa.
Tôi văng khỏi cơn lốc xoáy của a, và nhận ra những gì mà cơn lốc xoáy đã từng chạm vào đều chỉ còn là đống đổ nát, hoàng tàn...Tình đầu tan vỡ..