PDA

View Full Version : Tủi nhục khi phải gọi Bố bằng "Anh"!


Lam Chiều
22-09-2009, 08:36 AM
● Ngang trái một chuyện tình! (http://www.24h.com.vn/news/detail/435/250185/Ngang-trai-mot-chuyen-tinh.24h)
● Bố nuôi à! Con không thể yêu bố... (http://www.24h.com.vn/news/detail/435/249307/Bo-nuoi-a-Con-khong-the-yeu-bo.24h)

Ngày còn bé, mỗi khi chạy long nhong đi chơi với mấy đứa trẻ con hàng xóm, những người lớn tuổi lại xì xầm nói với nhau: "Thằng Hưng là con ông Thắng chứ không phải con anh Bằng đâu!"... Lời ra tiếng vào cứ đồn thổi hết làng này sang làng khác, từ ngày tôi còn lên ba lên năm, cho tới khi tôi trưởng thành, học Đại học... mọi người vẫn không khỏi đề cập đến chuyện đó.
Cách đây 27 năm, mẹ lấy bố tôi. Bố là con trai độc nhất trong một gia đình khá giả nhất làng thời ấy. Cưới mẹ gần một tháng, bố quay trở lại đơn vị công tác, biền biệt một năm, bố mới quay về. Cuộc sống của một người lính nơi hải đảo xa xôi biết bao khó khăn, thiếu thốn. Không những thiếu thốn vật chất mà hơn hết, những người lính ở đấy luôn đau đáu nỗi nhớ mong về mảnh đất liền, nơi có những người vợ, những đứa con thơ ngày đêm mong ngóng chồng về để sum họp gia đình.
Biết là lấy chồng bộ đội sẽ rất vất vả nhưng vì yêu thương bố nên mẹ cam chịu cuộc sống khó khăn, không có người đàn ông của mình bên cạnh, chăm sóc những lúc ốm đau, trái gió trở trời...
Ba năm lấy nhau đồng nghĩa với ba lần nghỉ phép của bố và ba lần được sống cuộc sống của một người vợ! Sau này, tôi chỉ được dì mình kể lại: "Ngày ấy, bố mày về nghỉ phép là mẹ mày đang trở dạ. Ông ấy chưa kịp vui vì được làm bố thì không ít lời ra tiếng vào rằng mày không phải con ông nhưng lại cùng một giá thú... Từ đó, bố mày đi biền biệt, mỗi năm nghỉ phép cũng chẳng về nhà nữa. Nghe đâu, bố mày có vợ hai ở tận trong Đà Nẵng"... Tôi không biết nói gì hơn, chỉ biết câm lặng khóc.
Từ khi tôi lớn lên, tôi chưa bao giờ có được sự yêu thương, chăm bẵm của bà mà trái lại, bà luôn hắt hủi, chửi rủa tôi chẳng khác gì một con vật nuôi trong nhà. Nhưng trái lại, ông thì một mực thương yêu tôi, mỗi lúc đi học về, ông lại mua bánh kẹo, quà cáp cho tôi. Nhưng có lẽ, không ai có thể hiểu được sự tủi nhục của mẹ tôi ngày ấy... Quanh năm suốt tháng, mẹ hết đạp xe lên cơ quan đi làm rồi lại lủi thủi đạp xe về. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ sang nhà láng giềng chơi, cũng chẳng thấy mẹ đi đâu mỗi khi được nghỉ phép... Đôi khi, tôi muốn hỏi sự thật về lời đồn thổi của mọi người nhưng khi nhìn vào nỗi buồn sâu thẳm hằn sâu trong đôi mắt mẹ, tôi lại thấy thương mẹ hơn bao giờ hết...
http://www.diendan.eva.vn/upload/news/2009-09-22/1253582571-goi-bo-bang-anh-2.jpg (http://www.diendan.eva.vn/upload/news/2009-09-22/1253582571-goi-bo-bang-anh-2.jpg)
Chính ông nội đã cướp đi tuổi xuân xanh và niềm hạnh phúc của mẹ! (Ảnh minh họa).
Tôi ra trường và về công tác ở thành phố, nơi cách xa gia đình tôi cũng chỉ gần 10 cây số. Nhà neo người, ông bà ngày càng già yếu, mẹ cũng đã nghỉ hưu nên tôi vẫn sáng đi tối về để không khí trong nhà bớt cô quạnh. Từ ngày tôi học lớp một đến giờ, tôi chỉ gặp bố có hai lần... và từ đó, ông ấy vẫn biền biệt không về. Bao nhiêu lần tôi có ý định trốn mẹ đi tìm bố nhưng cuối cùng, tôi cũng chẳng thể đi vì không biết được tung tích của ông ấy nơi đâu. Mẹ mòn mỏi chờ đợi, mòn mỏi khóc thương cho sầu đôi mắt... nhưng bao nhiêu giọt nước mắt là bấy nhiêu lần mẹ tự vấn lòng mình, day dứt lương tâm và sự tủi nhục, hổ thẹn đay nghiến cuộc sống của mẹ. Hơn ba mươi năm làm dâu, tính ra, mẹ chỉ được làm vợ của người đàn ông mình thương yêu chưa đầy hai tháng... Nhưng, nỗi cô đơn, buồn tủi của mẹ lại đằng đẵng suốt mấy chục năm trời.
Ông ốm nặng, có thể sẽ không qua khỏi cơn nguy kịch này. Bác họ tôi nhờ người tìm bố khắp nơi, cuối cùng bố cũng về để ở bên ông những giây phút cuối cùng của cuộc đời trần thế. Ông muốn gặp bố và tôi để trăn trối lần cuối: "Bằng à! Bố xin lỗi! Hãy tha thứ cho bố nghe con... Bao nhiêu năm qua, bố đã cướp đi hạnh phúc của con, cướp đi tuổi thanh xuân của vợ con, cướp đi quyền làm chồng, làm vợ, làm bố, làm mẹ của các con... Hưng à! Hãy tha thứ cho cha, con nhé!... Hai bàn tay của ông cầm lấy hai bàn tay của tôi và bố tôi, trút hơi thở cuối cùng...
Vậy là mọi sự đã rõ... Khi người ta chết, người ta sẽ không giấu giếm bất cứ một điều gì nữa! Có lẽ, khi trút những lời trăn trối cuối cùng đó, linh hồn ông sẽ được siêu thoát...!
Lần đầu tiên, một thằng con trai mạnh mẽ trong tôi đã khóc... Tôi oán hận cuộc đời thật bất công, nghiệt ngã... bất công với bố tôi, bất công với mẹ tôi và cả tôi nữa... Tôi không thể gọi ông nội là cha được, không thể nào... Còn bố tôi thì sao? Tôi phải gọi người bố bất hạnh của mình bằng anh ư? Tại sao lại thế chứ? Không thể nào có chuyện động trời như vậy được... "Mẹ ơi! Tại sao lại thế?"... Tôi gào thét như một kẻ điên loạn giữa bao nhiêu tiếng khóc than... Còn mẹ, mẹ đã ngất lịm đi trong vòng tay của người chồng mà mẹ đã mòn mỏi đợi chờ bấy lâu nay!
http://www.diendan.eva.vn/upload/news/2009-09-22/1253582571-goi-bo-bang-anh-6.jpg (http://www.diendan.eva.vn/upload/news/2009-09-22/1253582571-goi-bo-bang-anh-6.jpg)
Cuối cùng, bố tôi cũng bị chính người cha đẻ của mình cướp đi niềm hạnh phúc duy nhất của cuộc đời (Ảnh minh họa).
Cuộc đời là một chuỗi những bi kịch. Và, bi kịch ấy không phải ai khác chính là những người thân trong gia đình dựng lên! Mẹ tôi, hơn ba mươi năm ròng rã đợi người đàn ông duy nhất của cuộc đời mình lại là người phụ nữ bất hạnh nhất! Bố tôi, suốt một thời trai trẻ hi sinh cho đất nước, hết lòng vì vợ con... cuối cùng cũng bị chính người cha đẻ của mình cướp đi niềm hạnh phúc duy nhất của cuộc đời. Và tôi, cái bào thai mẹ đã mang nặng đẻ đau suốt chín tháng mười ngày là sản phẩm của một lần bị bố chồng hãm hiếp... Tôi có bố nhưng không được gọi là bố, có bà nhưng không được gọi là bà... chỉ có một người, một người thân duy nhất là mẹ mà thôi!
Ngày đưa tiễn ông sang bên kia thế giới, tôi không khóc nổi một tiếng "cha". Chỉ ngậm ngùi chống gậy song hành với "bố", tiễn bước đưa "ông" an giấc ngàn thu!

http://www.24h.com.vn/news/detail/64/252201/Tui-nhuc-khi-phai-goi-Bo-bang-Anh.24h

krisdenny
22-09-2009, 09:23 AM
thật là cảm động quá chừng !!!

lady gaga
22-09-2009, 09:28 AM
sao đời lại lắm lúc trái ngang đến thế

hoatubiet
22-09-2009, 09:31 AM
<P>tôi cũng không biết nếu đặt vào trường hợp như bạn tôi sẽ ra sao nữa?đúng là cuộc sống ai đoán trước được chữ ngờ!!!đau lòng thật khi sự thật phủ phàng đến thế!nhưng h ngoài chấp nhận thì không còn cách nào khác cả,đúng không?tôi nghĩ mẹ bạn chắc đau lắm nhưng phải sống vì con"nó vô tội"giờ ngoài mẹ ra với bạn chẳng ai là người thân,và ngược lai.Hãy cố lên bạn ơi!cả bạn lẫn mẹ hãy giúp mẹ cũng là giúp chính bạn vượt qua nỗi đau biết không thể lành được,nhưng bạn hãy anh ủi để mẹ còn niềm vui cuối cùng để tiếp tục đi đoạn đường dài cùng bạn!người tạo nghiệt đã ra đi để lại giọt máu oan nghiệt cùng nỗi đau của một người mẹ.Hãy cố lên tôi chúc bạn sẽ vượt qua và sống tốt hơn để mẹ bạn được vui!!!!!!!!</P>

kunkka
22-09-2009, 10:49 AM
nghe giống phim wa' ban ạ! nói xong trút hơi thở cuối cùng :o!!!!!!!!!!!!!!!!!!

tieutiennu8778
22-09-2009, 01:29 PM
Cuộc đời thật nhiều bất công wa bạn nhỉ? Mình chưa bao giờ gặp tình huống giống bạn nên không bít khuyên bạn thế nào nữa,nhung bạn hãy cố gắng lên nhé,mẹ bạn là người phụ nữ đau khổ , cô đơn và bất hạnh wa,vì thế bạn phải là đứa con ngoan hiền,hiếu thảo nha.Mình cũng mong là mọi điều tốt đẹp sẽ đến với gia đình bạn

vhphuongk8
22-09-2009, 09:00 PM
chuyện này khó nói ah nha. theo chuyên gia một lần "chuyện ấy" khó mà có xxx được. kiểu này.... mấy bạn tự suy nghĩ

kukularu
22-09-2009, 09:20 PM
câu chuyện của bạn kể, mình đọc mà thấy nghiệt ngã cho số phận của bạn quá! mình đọc và cũng cảm thấy thương cảm thay cho số phận của bạn. nhưng bạn ơi, ai chẳng có lúc sai lầm chứ, quan trọng là sau sai lầm đó ng ta thay đổi thế nào thui, mình mong bạn tha thứ cho sai lầm của "ông" bạn, vì trước khi ra đi ông đã thừa nhận lỗi lầm rùi và có lẽ trước đó ông đã thấy mình sai nên cố gắng sửa lỗi và bù đắp cho bạn nhiều nhất có thể rùi mà! mình mong bạn đứng lên được sau cú vấp này. chúc bạn thành cồng

votrinhon
23-09-2009, 07:30 AM
sao lại có những trái ngang trong cuộc đời như vậy, mỗi người một hoàn cảnh ư, ai cũng có thể thay đổi được hoàn cảnh hiện tại bằng cách tư thay đổi bản thân mỉnh.

xuanhai16589
23-09-2009, 07:53 AM
cứng họng lun rồi tay run hông biết viết gì lun.sự đời trớ trêu

buon167
23-09-2009, 10:51 AM
cảm động quá.đọc xong mà mình cảm thấy rơi lệ.mình nghĩ bạn nên an ủi mẹ bạn nhìu hơn vì chính mẹ là người đau đơn nhất.những người mẹ việt nam thật khổ.mình yêu họ và biết ơn họ.hãy cố gắng lên bạn nhé!!!

buon167
23-09-2009, 10:53 AM
hãy cố gắng lên nhé!!!hãy vượt qua dù rất nhìu khó khăn.

bj_xjnh
23-09-2009, 10:55 AM
oạch chuyện nài giồng phim hàn quốc àh nha.hjxhjx.pó cành lun.

blue sky
23-09-2009, 05:04 PM
chuyện này khó nói ah nha. theo chuyên gia một lần "chuyện ấy" khó mà có xxx được. kiểu này.... mấy bạn tự suy nghĩ
Tại sao khi 1 lần xxx mà lại không thể có thai,chuyện đó có thể xảy ra và có lẽ là chuyện bình thường

Coldman
24-09-2009, 12:32 AM
Cũng tại mẹ bạn đã ko bik giữ minh luc cô đơn xa chồng thôi, đàn ông có ngoại tình thì thật đáng trách nhưng đàn bà một khi ngoại tình thì nó để lại hậu quả thảm hại ngàn thu như vậy đấy:018:

k0ngk4
06-10-2009, 07:00 PM
nghe bạn kể thật đau lòng , quả thật vô cùng ngang trái. nhưng cho dù có làm j đi nữa thì đó cũng là một sự thật , 1 sự thật dù rất đau đớn nhưng bạn vẫn phải đối mặt. Đừng buông xuôi và đừng quá đau khổ , bạn đã được cho một cuộc đời , hãy sống thật tốt vì mẹ và chính bạn , chúc bạn luôn hạnh phúc

Black_Rose
07-10-2009, 09:20 AM
Thật kinh khủng...rợn người...BR luôn có cảm giác đó khi đối diện với những câu chuyện loạn luân. Vì đó là những nỗi đau sâu xa, âm ỷ và ăn mòn tâm hồn, một tội lỗi khó tha thứ nhất (vì tha thứ tức là phải quên đi, mà làm sao quên được?!?)

Một phút thú tính của người đàn ông đã đẩy 5 số phận thành nghiệt ngã. Nếu là bạn, chắc BR sẽ ước được điên để quên đi...

Thôi thì bạn cũng còn một người Mẹ để thương yêu và kính trọng! Mong bạn hãy còn niềm tin để sống vì Mẹ!

Cũng tại mẹ bạn đã ko bik giữ minh luc cô đơn xa chồng thôi, đàn ông có ngoại tình thì thật đáng trách nhưng đàn bà một khi ngoại tình thì nó để lại hậu quả thảm hại ngàn thu như vậy đấy:018:
Bạn này, không đọc hết câu chuyện à? Ai bảo là Mẹ bạn ấy ngoại tình? Chỉ là một hậu quả của việc hiếp dâm thôi! Nói thế sẽ làm bạn ấy đau đớn thêm.

hantuyetbang_nt
14-10-2009, 05:57 PM
chuyện nghe hoang tưởng nhưng đã từng xảy ra, đúng là cuộc đời có có nhiều bất công và những người phụ nũ là luôn phải gánh chịu nỗi đau khổ hãy làm gì để những người phụ nữ không phải chịu những bất hạnh đó và không phải chịu cảnh " Bóng đè ".........

congthinhduong
16-10-2009, 02:48 PM
thật kinh khủng chẳng thể nào kinh khủng hơn

NOI_THU
29-10-2009, 10:56 AM
Em cứ nghĩ chuyện này chỉ có trong phim thôi, ngoài đời cũng có thật sao? Cuộc sống trái ngang và bất công với anh quá! Không hiểu sao đọc bài viết này em lại khóc, mặc dì nó chẳng có gì tương tự với những chuyện trong cuộc sống của em. Nếu là em có lẽ em sẽ không bao giờ chấp nhận được điều đó, nhưng biết làm thế nào? Em nghỉ rằng khi biết sự thật rồi bố sẽ thương mẹ hơn. Anh hãy cố gắng và luôn ở bên mẹ anh nhé. Chúc gia đình anh luôn hạnh phúc!

bupbebietbuon
05-11-2009, 03:13 PM
ôi!cuộc đời!sao lại nhiều oan nghiệt đến thế? rồi chuyện này sẽ đi về đâu?

rongict
26-11-2009, 02:08 PM
Tôi không phải là một eva nhưng đọc bài của bạn Tôi cũng rất thông cảm cho hoàn cảnh của bạn. Mà chuyện này đâu phải lỗi của bạn đâu.Miệng lưỡi thế gian thì vô cùng Bạn ạ,nhưng tôi tin Bạn là người có đủ dũng cảm để vượt qua.