woman
07-07-2008, 05:37 PM
Nhân loại đã có nhiều luận lý về cái sự khổ của kiếp phận con người. Có người thích khổ hạnh để “tu”, có người chỉ mong được đòn roi vấy máu để gánh tội cho một đấng siêu nhiên xa thẳm nào đó của mình, lại có những người tìm cách hiến đời vào trong nhục nhằn hy sinh vì một lẽ đời bác ái hơn. Cũng thật khó để biết thế nào là khổ, thế nào là sướng, khổ bằng nào là quá sức con người. Tựu trung, người ta chỉ thực sự lâm vào khổ nạn, khi người ta coi những gì người ta gặp là… đớn đau. Bởi thế, loạt bài này chỉ nói về những tròng ách số phận mà “khổ chủ” trằn truội cả một đời không thoát ra được. Những đau đớn mà tự người gặp phải (cùng với chúng ta) đều thấy là không thể tưởng tượng được.
Bóng ma của chế độ phong kiến ở Việt Nam chính thức bị tiêu diệt cách năm 2008 này những 63 năm (từ 1945), thực dân Pháp bị đuổi khỏi Việt Nam cách đây 54 năm (từ 1954), cho nên, điều không mấy khó hiểu là: những “nhân vật” thậm khổ sở còn đang sống để kể chuyện mà chúng ta có thể gặp được hiện nay, thường họ đến từ… chế độ phong kiến, dưới ách xâm lược thực dân, phát xít, đế quốc. (Có lẽ, chỉ một hai thập niên nữa, “thế hệ” này sẽ hầu như không còn một nhân chứng sống nào). “Thì buổi” quái đản ấy, bao giờ cũng là cái nôi sản sinh ra những phận người sống dưới mức sống của một con (người, sống buồn nhục nhất, buồn như bóng tối; như góc khuất của những khát khao được tử tế sống làm người. Họ bị vô cớ bắn giết người thân, bị tù đày, ly tán, bị hãm hiếp, bị ép làm nô lệ tình dục, bắt ăn cơm trộn dầu luyn, trộn máu của chính họ, bắt ăn phân người cùng dòi bọ (theo đúng nghĩa đen), bị “trừng trị” bằng cách cắt tai, cắt tay chân một cách thú tính nhất…
Nỗi đau của họ luôn làm ta thấy căm phẫn, thấy ngượng ngùng và hoang mang tột độ. Lại thấy rằng, lịch sử luôn được mang tải sinh động nhất, ám ảnh nhất chính trong mỗi phận người nhỏ bé kia. Không chỉ có chính sử bằng giấy trắng mực đen với các “điểm mốc” lớn in trong sách vở mà con trẻ đang học thuộc lòng - mỗi đời người, dù “vô danh”, “khuất nẻo”, “đáy cùng” nhất vẫn khắc tạc được lồng lộng từng bước đi của cộng đồng. Không có cội người kia, lịch sử chỉ là một bức tranh xơ cứng. Chính vì vậy, khi ghi lại những câu chuyện dài miên man, buồn thê lương, chi tiết mộc mạc mà rợn người sau đây, chúng tôi không mong gì hơn là để chúng ta cùng biết đến, sẻ chia với một “giai đoạn sống” mà cha anh ta, không ít người, đã phải đối mặt, mà đồng bào mình từng phải oằn lưng gánh chịu. Chẳng đâu xa, các pho sử sống ấy, vẫn lặng lẽ, sương khói, tủi hờn sống, viết tiếp những trang sử tươi mới cùng tôi và các bạn hôm nay.
Bị địa chủ bắt ăn… phân người rồi cắt tai “nhắm rượu”
Tháng 7 năm 2008, cơ thể đầy tật bệnh, chỉ nặng 30kg sau bữa cơm trưa no kềnh (!), bà cụ Nguyễn Thị Mùi bần thần ngồi trong nắng nỏ đợi tôi “ra nhời” trước. Bà nhìn khách lạ dò xét, bà xuýt xoa, sao gói quà khách cho lại có thể to đến mức ấy nhỉ. Chưa có ai “tiêu hoang” cho bà như thế. Khuôn mặt bà gầy choắt, dăn deo, vừa đỏ au lại vừa đen xạm một cách khó tách bạch. Khuôn mặt ấy được nắng ong ong bứt rứt của vùng rừng Đoan Hùng, tỉnh Phú Thọ trùm phủ lên một nửa, một nửa chìm trong bóng râm tối sậm. Chừng 80 tuổi, bà có quá nhiều góc khuất, mà chính bà không nhớ nổi hoặc vĩnh viễn không bao giờ kể cho ai nghe.
Bà Mùi vén tai, tôi như sực rơi cơn mơ ác, khi mục sở thị một bên tai bà bị gã địa chủ tàn ác cắt cụt nửa chừng rồi ép bà phải ăn hết bát… phân người. Vết dao không thảng thốt, hầm hố như vết sẹo bị lũ sài lang cắt tay, cắt gân ở tay chân bà Mùi. Đường đưa của con địa chủ có vẻ dao rất ngọt, vệt dao như còn sắc lạnh đâu đây. Nó cứa vào nỗi ám ảnh của chúng tôi. Rất lâu sau, bà Mùi vẫn chờ tôi ra nhời. Cái lý do bà dò xét tôi, hóa ra chỉ đơn giản là: “Đời bà khổ lắm, già như sung sắp rụng về cội, chả muốn giấu ai cái gì nữa. Chỉ có điều chẳng biết cháu muốn nghe chuyện nào trước. Khó kể lắm, vì chuyện nào nó cũng phải có đầu có đuôi, cháu có thì giờ mà nghe hết không? Bà phải nói nhanh thôi, chứ chuyện bà dài lắm”. Khác với sự lo lắng của tôi, khi làm việc với cán bộ của Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Phú Thọ, để nghe kể về quá khứ kinh hoàng và muốn chôn vùi vĩnh viễn bằng mọi giá của bà Mùi và các bà già đau khổ “độc nhất vô nhị” ở “làng tự lập” (trước đây còn bị gọi miệt thị là “Làng Độc” này), bà Mùi rất xởi lởi. “Già sắp chết rồi, còn ngại gì” – bà nói rồi kể về cả 9 năm sống trong địa ngục giường chiếu với người hàng binh Ma-rốc ở miền rừng Ba Vì, Yên Bái. Bà quá cô độc, đẻ 3 đứa con với một hàng binh da đen, giờ ông ấy đã chết, các con đã trưởng thành, lập gia đình, quay lại đối xử với bà chẳng bằng con sen con ở. 80 năm tuổi đời, thì hơn 40 năm bà sống trong các “trại” (trung tâm) gồm toàn những thành phần bất hảo, gái nhảy, gái điếm, trộm cắp, lang thang, vợ lính lê dương Pháp này, với tiền trợ cấp hàng tháng của nhà nước. Mỏi mòn một kiếp. Với bà, đã xác định trót đời chết ở cái góc đồi thừa thẹo kia, nội trong cái việc có một người đến nghe chuyện, tâm sự rề rà, đã là một hạnh phúc ngoài tầm tay với.
http://forum.eva.vn/imagehosting/144871f9e8aa3fc.jpg
Bà Mùi, một sự tận cùng của số phận con người
Đến tận giờ phút này, bà Mùi vẫn không biết chữ, ngoài một chữ “Mờ u mu ui mui huyền mùi” là bà biết đánh vần, rồi biết viết nguệch ngoạc vào quyển sổ của cán bộ khi lĩnh tiền trợ cấp. Mỗi tháng, sau đủ thứ kiến nghị, trung tâm, huyện, tỉnh, trung ương duyệt “chiếu cố”, trong thời buổi giá cả leo thang chót vót 2008 này, bà Mùi được ký chữ “Mùi” rồi lĩnh đúng 250.000 VNĐ để sống làm người. Không còn một khoản thu nào nữa, sống nhờ nhà của nhà nước, trong trung tâm bảo trợ của nhà nước, 80 tuổi, tự rau cỏ, tự nấu nướng, phụ trách (đội trưởng) cả cái đội lao động quét tước dọn dẹp nơi này. Nhiều khi nghĩ về bà Mùi, tôi cứ nghĩ bà là một pho sử sống, nương theo các kiếp nạn của bà, chúng ta sẽ thấy những trang sử lấm láp, bi thương độ trước: sinh ra trong thời phong kiến, bố mẹ bị giết bởi địa chủ ác ôn và phát xít Nhật khi chúng xâm lược Việt Nam; đi ở cho địa chủ, bị hành hạ “trần đời có một”, bị cắt lìa tai, treo lên xà nhà, dùng dao ghè răng, tưới phân dòi bọ vào đầu, bắt ăn hết một gáo phân người; lớn lên đi làm công nhân vác đá, đập đá, rải đá đường tàu cho Nhà nước ta; sau giải phóng Điện Biên, từng chứng kiến những ngày vinh quang của người lao động xã hội chủ nghĩa. Rồi bị ép lấy một hàng binh châu Phi, bị hành hạ, bạo lực tình dục suốt gần chục năm, sinh ra 3 anh con giai, chạy bom Mỹ leo thang khắp nhiều tỉnh miền Bắc, chồng chết, mất mộ, mất xác, bới đất lật cỏ nuôi con, 3 đứa con lai Ma-rốc trưởng thành. Con nó cũng ra chiều phụ bạc ơn dưỡng dục sinh thành, bà Mùi đành sống nốt những ngày tủi nhục bằng tiền trợ cấp xã hội.
(còn nữa)
Bóng ma của chế độ phong kiến ở Việt Nam chính thức bị tiêu diệt cách năm 2008 này những 63 năm (từ 1945), thực dân Pháp bị đuổi khỏi Việt Nam cách đây 54 năm (từ 1954), cho nên, điều không mấy khó hiểu là: những “nhân vật” thậm khổ sở còn đang sống để kể chuyện mà chúng ta có thể gặp được hiện nay, thường họ đến từ… chế độ phong kiến, dưới ách xâm lược thực dân, phát xít, đế quốc. (Có lẽ, chỉ một hai thập niên nữa, “thế hệ” này sẽ hầu như không còn một nhân chứng sống nào). “Thì buổi” quái đản ấy, bao giờ cũng là cái nôi sản sinh ra những phận người sống dưới mức sống của một con (người, sống buồn nhục nhất, buồn như bóng tối; như góc khuất của những khát khao được tử tế sống làm người. Họ bị vô cớ bắn giết người thân, bị tù đày, ly tán, bị hãm hiếp, bị ép làm nô lệ tình dục, bắt ăn cơm trộn dầu luyn, trộn máu của chính họ, bắt ăn phân người cùng dòi bọ (theo đúng nghĩa đen), bị “trừng trị” bằng cách cắt tai, cắt tay chân một cách thú tính nhất…
Nỗi đau của họ luôn làm ta thấy căm phẫn, thấy ngượng ngùng và hoang mang tột độ. Lại thấy rằng, lịch sử luôn được mang tải sinh động nhất, ám ảnh nhất chính trong mỗi phận người nhỏ bé kia. Không chỉ có chính sử bằng giấy trắng mực đen với các “điểm mốc” lớn in trong sách vở mà con trẻ đang học thuộc lòng - mỗi đời người, dù “vô danh”, “khuất nẻo”, “đáy cùng” nhất vẫn khắc tạc được lồng lộng từng bước đi của cộng đồng. Không có cội người kia, lịch sử chỉ là một bức tranh xơ cứng. Chính vì vậy, khi ghi lại những câu chuyện dài miên man, buồn thê lương, chi tiết mộc mạc mà rợn người sau đây, chúng tôi không mong gì hơn là để chúng ta cùng biết đến, sẻ chia với một “giai đoạn sống” mà cha anh ta, không ít người, đã phải đối mặt, mà đồng bào mình từng phải oằn lưng gánh chịu. Chẳng đâu xa, các pho sử sống ấy, vẫn lặng lẽ, sương khói, tủi hờn sống, viết tiếp những trang sử tươi mới cùng tôi và các bạn hôm nay.
Bị địa chủ bắt ăn… phân người rồi cắt tai “nhắm rượu”
Tháng 7 năm 2008, cơ thể đầy tật bệnh, chỉ nặng 30kg sau bữa cơm trưa no kềnh (!), bà cụ Nguyễn Thị Mùi bần thần ngồi trong nắng nỏ đợi tôi “ra nhời” trước. Bà nhìn khách lạ dò xét, bà xuýt xoa, sao gói quà khách cho lại có thể to đến mức ấy nhỉ. Chưa có ai “tiêu hoang” cho bà như thế. Khuôn mặt bà gầy choắt, dăn deo, vừa đỏ au lại vừa đen xạm một cách khó tách bạch. Khuôn mặt ấy được nắng ong ong bứt rứt của vùng rừng Đoan Hùng, tỉnh Phú Thọ trùm phủ lên một nửa, một nửa chìm trong bóng râm tối sậm. Chừng 80 tuổi, bà có quá nhiều góc khuất, mà chính bà không nhớ nổi hoặc vĩnh viễn không bao giờ kể cho ai nghe.
Bà Mùi vén tai, tôi như sực rơi cơn mơ ác, khi mục sở thị một bên tai bà bị gã địa chủ tàn ác cắt cụt nửa chừng rồi ép bà phải ăn hết bát… phân người. Vết dao không thảng thốt, hầm hố như vết sẹo bị lũ sài lang cắt tay, cắt gân ở tay chân bà Mùi. Đường đưa của con địa chủ có vẻ dao rất ngọt, vệt dao như còn sắc lạnh đâu đây. Nó cứa vào nỗi ám ảnh của chúng tôi. Rất lâu sau, bà Mùi vẫn chờ tôi ra nhời. Cái lý do bà dò xét tôi, hóa ra chỉ đơn giản là: “Đời bà khổ lắm, già như sung sắp rụng về cội, chả muốn giấu ai cái gì nữa. Chỉ có điều chẳng biết cháu muốn nghe chuyện nào trước. Khó kể lắm, vì chuyện nào nó cũng phải có đầu có đuôi, cháu có thì giờ mà nghe hết không? Bà phải nói nhanh thôi, chứ chuyện bà dài lắm”. Khác với sự lo lắng của tôi, khi làm việc với cán bộ của Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Phú Thọ, để nghe kể về quá khứ kinh hoàng và muốn chôn vùi vĩnh viễn bằng mọi giá của bà Mùi và các bà già đau khổ “độc nhất vô nhị” ở “làng tự lập” (trước đây còn bị gọi miệt thị là “Làng Độc” này), bà Mùi rất xởi lởi. “Già sắp chết rồi, còn ngại gì” – bà nói rồi kể về cả 9 năm sống trong địa ngục giường chiếu với người hàng binh Ma-rốc ở miền rừng Ba Vì, Yên Bái. Bà quá cô độc, đẻ 3 đứa con với một hàng binh da đen, giờ ông ấy đã chết, các con đã trưởng thành, lập gia đình, quay lại đối xử với bà chẳng bằng con sen con ở. 80 năm tuổi đời, thì hơn 40 năm bà sống trong các “trại” (trung tâm) gồm toàn những thành phần bất hảo, gái nhảy, gái điếm, trộm cắp, lang thang, vợ lính lê dương Pháp này, với tiền trợ cấp hàng tháng của nhà nước. Mỏi mòn một kiếp. Với bà, đã xác định trót đời chết ở cái góc đồi thừa thẹo kia, nội trong cái việc có một người đến nghe chuyện, tâm sự rề rà, đã là một hạnh phúc ngoài tầm tay với.
http://forum.eva.vn/imagehosting/144871f9e8aa3fc.jpg
Bà Mùi, một sự tận cùng của số phận con người
Đến tận giờ phút này, bà Mùi vẫn không biết chữ, ngoài một chữ “Mờ u mu ui mui huyền mùi” là bà biết đánh vần, rồi biết viết nguệch ngoạc vào quyển sổ của cán bộ khi lĩnh tiền trợ cấp. Mỗi tháng, sau đủ thứ kiến nghị, trung tâm, huyện, tỉnh, trung ương duyệt “chiếu cố”, trong thời buổi giá cả leo thang chót vót 2008 này, bà Mùi được ký chữ “Mùi” rồi lĩnh đúng 250.000 VNĐ để sống làm người. Không còn một khoản thu nào nữa, sống nhờ nhà của nhà nước, trong trung tâm bảo trợ của nhà nước, 80 tuổi, tự rau cỏ, tự nấu nướng, phụ trách (đội trưởng) cả cái đội lao động quét tước dọn dẹp nơi này. Nhiều khi nghĩ về bà Mùi, tôi cứ nghĩ bà là một pho sử sống, nương theo các kiếp nạn của bà, chúng ta sẽ thấy những trang sử lấm láp, bi thương độ trước: sinh ra trong thời phong kiến, bố mẹ bị giết bởi địa chủ ác ôn và phát xít Nhật khi chúng xâm lược Việt Nam; đi ở cho địa chủ, bị hành hạ “trần đời có một”, bị cắt lìa tai, treo lên xà nhà, dùng dao ghè răng, tưới phân dòi bọ vào đầu, bắt ăn hết một gáo phân người; lớn lên đi làm công nhân vác đá, đập đá, rải đá đường tàu cho Nhà nước ta; sau giải phóng Điện Biên, từng chứng kiến những ngày vinh quang của người lao động xã hội chủ nghĩa. Rồi bị ép lấy một hàng binh châu Phi, bị hành hạ, bạo lực tình dục suốt gần chục năm, sinh ra 3 anh con giai, chạy bom Mỹ leo thang khắp nhiều tỉnh miền Bắc, chồng chết, mất mộ, mất xác, bới đất lật cỏ nuôi con, 3 đứa con lai Ma-rốc trưởng thành. Con nó cũng ra chiều phụ bạc ơn dưỡng dục sinh thành, bà Mùi đành sống nốt những ngày tủi nhục bằng tiền trợ cấp xã hội.
(còn nữa)