PDA

View Full Version : Cây, Lá và Gió !


ChienVA
01-04-2008, 02:38 PM
http://i272.photobucket.com/albums/jj190/grantevil/Anh%20hoa/ml0024-1.jpg

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu. Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Mà bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”.

Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ 1 cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngoại hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy không ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và… tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ… cô ấy khóc hơn một tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái SMS được gửi 10 ngày sau đó: “Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”.



Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian đó, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ganh tỵ. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được. Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh ấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi 1 tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn… cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại. Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại?

24H - bui_duong910

ChienVA
01-04-2008, 02:39 PM
Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng 1 tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tỵ trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó, cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới, tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngoài và nhìn thấy anh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cười rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu. Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Mà bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”. Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy “Em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết?”, cô ấy nói “Đầu của em đau lắm” - “Hả?”- “Đầu em đau lắm”, cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng… và từ hôm đó… chúng tôi là một cặp. Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?.

24H - bui_duong9

Hanhdt
01-04-2008, 02:48 PM
Hi, mình đã đọc chuyện tình Cây, Lá và Gió từ lâu rồi, nhưng bi giờ đọc lại vẫn thấy cảm động thế mới chết. Không biết tác giả đính thực sự của bài này là ai nhỉ bái phục (^_<)

trAnG
14-06-2008, 04:07 PM
Nếu như em là lá,
và ai đó là cây...
Thì cuộc đời này... là cơn gió!

saobang_saobang
18-06-2008, 08:54 AM
Khi vừa đọc xong bài này ,mình rất cảm động dù rằng mình đã đọc được mấy lần rồi và mình cũng muốn mình có thể trở thành một chiếc lá để có thể ở mãi bên cây.....hy vọng rằng ước mơ của mình sẽ trở thành sự thật.....hiii

trAnG
18-06-2008, 09:10 AM
Khi vừa đọc xong bài này ,mình rất cảm động dù rằng mình đã đọc được mấy lần rồi và mình cũng muốn mình có thể trở thành một chiếc lá để có thể ở mãi bên cây.....hy vọng rằng ước mơ của mình sẽ trở thành sự thật.....hiii

Có những ước mơ đã và sẽ trở thành sự thật mà!:mi29:

nhungthuong127
20-06-2008, 10:43 AM
Hay quá,nếu tôi là một chiếc lá,tôi cũng rất mong sẽ có một cơn gió đủ mạnh để thổi tôi bay ra khỏi tất cả.giá mà có một người như thế nhỉ!truyện cũng chỉ là truyện mà thôi,đâu phải nhân vật chính lúc nào cũng được hạnh phúc,đừng quá tin vào những gí quá lãng mạn,cuộc sống khắc nghiệt lắm bạn a!

bangpd
21-06-2008, 10:15 PM
Mình cũng đọc truyện này rùi, mặc dù là con trai nhưng cũng thấy rất xúc động. Mình ko muốn là cây bởi vì mình chung thuỷ ( ko muốn hết lá này đến lá khác ). Mình ko muốn là Lá vì Lá ko chủ động được cuộc sống của mình. Còn Gió ư, Gió gây ra sự chia rẽ nên mình cũng chẳng ham.

minh24102005
22-06-2008, 01:09 AM
bài này hay, nhưng đáng lên án.
1. sự lăng nhăng quá mức của cây, đây không phải là người con trai đứng đắn quân tử, người con trai này có tài đấy, nhưng chỉ biết tối ngày quen người này hết rồi lại quen người khác ( có thể những người cây quen cũng chẳng có gì hay, có thể chỉ là 1vài nét dễ thương là hết, còn tính cách thì ???)
2. sự ngu muội trong tình yêu của lá, trong cuộc sống sự ngu muội này không hề hiếm có. lá ko có sự điềm tĩnh trong tình yêu, không dùng lý trí để xử lý chứng tỏ lá quá tầm thường ko chút bản lĩnh. cuối cùng lá cũng có 1kết cục đẹp đấy chứ.
Điều đáng khen ở đây là gió, 1 người đàn ông đích thực, thất bại mấy chục lần mà ko chịu rút lui. đáng nể. cũng bởi vì gió chân thành, gió xuất phát từ trái tim chân thành thì tất yếu sẽ đựoc đền đáp xứng đáng.
điều đáng nói ở đây là chúng ta hảy cố gắng bình tĩnh, phải điềm tĩnh suy xét lại, dùng lý trí là đáp án trong tình yêu. để tránh khỏi những những điều đáng tiếc trong tình yêu.
theo tôi trong tình yêu cứ để tự nhiên cho nó đến, như vậy sẽ rất hay.

dinhkinhkha
22-06-2008, 07:03 PM
CHIẾC LÁ NÀO TRƯỚC GIÓ MÀ CHẲNG ĐUNG ĐƯA !!!!!!!!!!

1)lỗi ở đây là tại gió cướp đi lá của cây (cây và lá đang hạnh phúc bỗng dưng gió đến thổi lá xa cây )
2)lỗi đây cũng ko phải tại lá đa tình hay lá ko chung thủy mà là do cây ko thể bảo vệ và che trở cho lá
3)gió rất đa tình và hay phá vỡ hạnh phúc của người khác (gặp lá gió cũng yêu mà gạp mây gió cũng yêu chính gió đã làm mây dời xa núi )

dinhkinhkha
22-06-2008, 07:10 PM
Nếu như em là lá,
và ai đó là cây...
Thì cuộc đời này... là cơn gió!

nếu như em là lá
anh xẽ không là cây
cây chỉ ở nơi đây
gió bay đi khắp chốn
rồi qoay về tìm lá
dù cây có yêu lá
thì lá vẫn xa cành
đi theo làn gió mát

trAnG
03-07-2008, 10:15 AM
Chuyện tình Lá Gió

Thể hiện (Artist): Vân Navy
Sáng tác (Composer): Lời Việt: Vân Navy





Tìm về trong giấc mơ lúc xưa em có anh ta chung đường
Nụ cười luôn ấm áp luôn bên em lúc buồn
Nhẹ nhàng như gió cây khẽ ru bờ tóc mềm
Lòng ước ao được có nhau trọn muôn đời

Rồi một ngày kia bên lá xanh gió ghé qua nhưng hững hờ
Và chợt tan biến trong phút giây ngỡ ngàng
Đợi chờ nhung nhớ cố giấu đi nhưng vẫn đây tiếng thở dài
Mình mất nhau lòng thét đau ôi u sầu

Lá vẫn cứ lặng im không nói
Gió vẫn ghé vội qua như muốn
Níu chân bước ai đi rồi hồn đã đi rồi

Trái tim đã lạnh giá, giá băng sẽ không nghe gì nữa đâu

ĐK:
Trả lại cho em niềm tin
Ánh mắt đôi môi bao nhiêu yêu thương lúc đầu
Từng dấu yêu, vô tư cùng nhau vượt qua những chông gai
Anh đã theo mây xa xôi
Chờ người về nơi xa ấy
Lá sẽ vẫn xanh nghiêng nghiêng đưa đôi mắt cười
Cầu chúc cho người
Mãi yêu người, mãi yêu đời, hãy quên chuyện tình gió với lá
Và đây, một người cùng anh lúc xưa, không phải em

Bấm đây để nghe nhé!

http://music.onboom.com/music-online/Nhac-Viet-Nam/35492-Chuyen-Tinh-La-Gio~Van-Navy.jsp

ủn ỉn
09-07-2008, 11:45 PM
hay woá chòy nun naz`...mún đọc nũa mòa hít òy

lenhatquang23
28-12-2008, 11:02 PM
Chẳng biết mình bắt nguồn từ đâu, được sinh ra như thế nào, gió chỉ biết nó tự do nhất trên đời.
Hằng ngày, gió đi qua nhiều nơi, thấy được rất nhiều điều, gió cảm thấy mình hạnh phúc, hạnh phúc vì cuộc sống tự do thanh thản, chẳng phải suy nghĩ gì cả.
Gió rong chơi trên bầu trời xanh thẳm, gió vẫn thường thi với những con vật bay được trên không trung, gió luôn thắng và rất lấy làm thích thú.
Gió ví mình như 1 chàng lãng tử, rong ruổi khắp nơi chả bao giờ biết mệt mỏi.

Thế nhưng người ta nói rằng lãng tử khó qua ải mĩ nhân.
Một ngày, gió gặp lá. Lá thật sinh đẹp lộng lẫy duới bộ áo màu xanh lục, lá có 1 thân hình mềm mại thuớt tha ko thể nào cuỡng lại đuợc.
Gió thích lá.
Gió quấn quít quanh lá, đem lại cho lá sự mát mẻ sảng khoái.
Lá duờng như cũng thích gió lắm. Mỗi lần gặp gió, lá đung đưa mình lắc lư như chào đón gió, lá phát ra những âm thanh xào xạc rất khẽ, như khẽ nói với gió: "tớ thích ấy".
Cứ như thế, thần tình yêu lúc nào đã mĩm cuời với gió và lén bắn cho gió 1 mũi tên, mũi tên của tình yêu.
Gió yêu lá, yêu lá lúc nào ko biết nữa, chỉ biết là đã yêu lá.
Gió muốn cùng lá tung tăng đi khắp nơi, sống vui vẻ tận huởng hết vẻ đẹp của thế gian này.
Rất nhìu lần gió rủ lá cùng đi với mình lắm, lá vẫn tỏ vẻ rất thích nhưng chẳng bao giờ đồng ý.
Rồi cũng có 1 ngày gió nhận ra rằng, lá chỉ thích mình.
Lá chỉ yêu cây mà thôi.
Cuộc đời lá từ khi sinh ra đã gắn liền với cây rùi, lá ko thể nào tử bỏ cây được để theo gió.
Vì thế lá chẳng thể nào yêu gió được đâu, đó là định mệnh của lá.
Dù cho gió có cố lay lá thế nào, tình cảm của lá dành cho cây vẫn không đổi.
Lá vẫn không chịu rời bỏ cây, vẫn cố bám chặt lấy cây, vì cây là tình yêu, là sinh mạng của lá.
Gió dần nhận ra điều đó, gió ko thể kíu kéo tình yêu của mình mãi được, vì nếu cứ làm thế gió sẽ cuớp đi mạng sống của lá mất.
Gió buồn bã, xuôi tay, để mặc cho mình tự do lang thang. Giờ gió mới thấy mình không thật sự hạnh phúc như mình đã tuởng.

Rong ruổi khắp mọi nẻo đuờng, mệt mỏi, chán nản, gió lại tìm về thăm lá.
Lá của gió đâu rùi nhỉ?
Gió quanh quẩn tìm mãi, tìm mãi mới thấy lá, lá khác quá, gió chưa bao giờ nghĩ lá sẽ như thế.
Lá không còn ở với tình yêu của mình nữa.
Lá nằm duới kia, không phải là trên cây mà là duới đất.
Lá khoác trên mình bộ áo vàng úa, thân mình của lá loang lỗ, xơ xác như tình yêu vỡ nát của mình đã dành cho cây.
Lá chết vì cây chẳng bao giờ yêu lá hơn 1 năm cả, mỗi mùa cây đều trút lá đi để thay lá mới giống như người ta thay đổi tình yêu vậy.
Gió buồn, gió đau lòng lắm nhưng gió chẳng bao giờ lên tiếng đuợc vì gió bao giờ có hình hài cụ thể nào đâu.
Gió cảm thấy lòng bực bội, oi bức, gió nhận ra mình đang từ từ tan biến bốc hơi đi.
Gió dần biến thành mây, mây buồn, mây chẳng chịu đi, cứ đứng mãi ngắm lá. Mây thấy mình nặng trĩu, mệt mõi, xám xịt vì tình yêu của mình.
Những giọt mưa rơi xuống xuyên qua lá, thấm đẫm vào làn da tàn úa của lá.
Và đây là lần đầu tiên cũng như lần cuối cùng gió xuất hiện với hình hài của mây, của mưa.
Tiếng mưa rơi xuống chạm vào lá vào đất tí tách cũng là lời của gió gửi đến lá: "Gió yêu lá".
Gió chỉ có 1 lần để nói với lá, gió chỉ có 1 lần duy nhất trong đời để chứng minh mình yêu lá.
Mưa thấm đẫm vào đất , gió chết, cũng như tình yêu của gió dành cho lá chết đi khi lá ko còn nữa!
Phải chăng tình yêu là định mệnh?

nguyenlong2004
24-04-2009, 05:54 PM
tôi thích bão ôi những cơn bão nó mới hoành tráng làm sao quật đổ cả cây và lá

bebi number1
24-04-2009, 06:00 PM
anh long thích bão chứng tỏ thích tình yêu mãnh liệt đúng k nè?^^

Seven_l0ve
24-04-2009, 06:00 PM
hiz. chẳng hiểu cái gì hết sất. chuồn thoai :073:

bebi number1
24-04-2009, 06:05 PM
tóm lại anh trả lời câu này thôi nè, hehe :“Lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại” ???

mấy câu chuyện này hay đấy chứ, tuyển tập những chuyện tình yêu bất hủ đó,hìhì

nguyenlong2004
24-04-2009, 06:06 PM
hiz. chẳng hiểu cái gì hết sất. chuồn thoai :073:
trình độ lớp mần hiểu gì chú em. Anh mà yêu thì bão cấp 12 không cưng hồi đó tới giờ iu có hai lần à. Lần nào bà già anh cũng lên cơn đau tim.:060:

bebi number1
24-04-2009, 06:07 PM
trình độ lớp mần hiểu gì chú em. Anh mà yêu thì bão cấp 12 không cưng hồi đó tới giờ iu có hai lần à. Lần nào bà già anh cũng lên cơn đau tim.:060:

haha, sao lại thế anh? thế b h anh vẫn in love với ng thứ 2 chứ? mẹ anh hết đau tim chưa vậy?^^

nguyenlong2004
24-04-2009, 06:10 PM
qua Canada du học rồi lấy chồng 3 năm rùi anh đang hận đời đen bạc hận kẻ bạc tình hận cả gia đình hận luôn hàng xóm đây bebi.

bebi number1
24-04-2009, 06:13 PM
hichic, cái chữ hận đó anh, nói ít thôi, sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều đó.........^^
kẻ nào fụ tình thì sẽ bị tình fụ thôi, kệ đi anh àh, quá khứ rồi mà...chúc anh sớm gặp được 1 nửa đích thực nhé;)