be_xinh
01-08-2008, 01:50 PM
Có một loại kẻ thù bên ngoài nguy hiểm hơn và là mối đe dọa thường xuyên hơn cả kẻ thứ ba. Đó là những người mà nhiều khi ta không nghĩ họ là…kẻ thù.
Chúng ta không nên nghĩ xấu về mọi người, nhưng một mặt cũng phải thấy rằng trên đời ở đâu cũng có những người nhiễm một thói xấu gọi là thói “ghen ăn tức ở”. Hình như thấy cảnh vợ chồng người khác hòa thuận, hạnh phúc, họ cũng lấy làm chướng tai gai mắt? Bề ngoài, họ vẫn ra vẻ thân tình nhưng nếu có một chút gì có thể đơm chuyện làm cho người ta không thể hạnh phúc trọn vẹn được là họ hí hửng “như mèo thấy mỡ”.
- Này, cậu có biết hôm nay tớ thấy ông xã nhà cậu từ đâu đi ra không? Quán Karaoke Hoa Sữa nhá! Một bọn vừa giai vừa gái phải đến gần chục người. Anh chị nào trông cũng phởn phơ lắm!
- Hôm qua, tớ thấy bà xã nhà cậu đi với một anh nào trông phong độ lắm vào hàng phở. Trông anh chị đẹp đôi ra phết. Ngồi ăn lại còn gắp bỏ sang bát nhau rất “tình củm”.
Một câu nói nửa đùa nửa thật, bâng quơ như thế nhưng gieo vào lòng người nghe bao nhiêu suy tư, có khi mất ăn mất ngủ hoặc biết đâu chẳng nổ ra những trận lôi đình, bát đĩa vỡ loảng xoảng. Và chỉ cần thế là họ hả hê, ăn ngon ngủ kỹ.
Bà Diệp về hưu đã 2 năm nhưng ông chồng chưa đến tuổi hưu và vẫn đang làm Phó giám đốc một xí nghiệp lớn. Những kẻ ghen ghét với cương vị và tài năng, đức độ của ông họp nhau bàn cách gây sóng gió trong gia đình ông. Họ phân công một người giả chữ con gái viết một lá thư tố cáo ông quan hệ với ca-ve. Một người khác, gọi điện cho vợ ông nhắc nhở phải cảnh giác mối quan hệ của chồng bà với cô Trưởng phòng hành chính. Kẻ nữa cứ thỉnh thoảng lại nhắn tin vào máy di động của ông giả giọng nữ hẹn hò.
Với những trò đê tiện như vậy, ông Diệp khốn đốn vì máu Hoạn Thư của bà vợ. Đến nỗi mỗi lần bà đến cơ quan để răn đe kẻ tình địch, ông lại được một phen không có lỗ nẻ nào mà chui. Điều nguy hiểm, là những chuyện như thế chẳng phải mọi người không tin.
Chuyện xưa kể rằng: Có kẻ cứ phao tin đồn như vậy, lần đầu người ta không tin nhưng nghe đến lần thứ hai cũng nghi ngờ và nghe mãi cũng thành tin. Một người nói không tin, nhưng người khác nghe lại truyền đi đến khi nhiều người nói phải tin. Hình như có những người cứ phải “chọc” được người khác một “nhát” như thế thì về nhà ăn cơm mới ngon?
Nếu chẳng may hôm ấy, anh chồng về lại không nói gì với vợ về chuyện mình có đi hát Karaoke hoặc thái độ lại có vẻ khoái chí như có gì vui trong lòng, thì câu nói như đùa của thiên hạ cũng đủ làm cho cái máu “Hoạn Thư” của vợ sôi lên sùng sục rồi. Trước hết, là một bộ mặt lạnh như tiền nếu chưa phải là bộ mặt “hình sự” làm cho không khí gia đình u ám một màu nghi hoặc. Sau đó, là một vài câu bóng gió xa xôi. Tiếp theo có thể là những câu lục vấn: Hò hát với ai? Quán nào?... Và ai biết được, chừng ấy câu hỏi liệu có dẫn đến một cuộc cãi nhau?
http://forum.eva.vn/imagehosting1/T8-1/144892b21c8a6fd.jpg
Trước hết, phải thấy những người đơm chuyện như thế có phải là người tốt vì lo cho hạnh phúc gia đình nhà mình mà họ phải quan tâm giúp đỡ không? Thực ra, đó là những câu nói rất vô trách nhiệm và có ác ý. Nếu họ thật sự quan tâm lo lắng cho mình, họ đã không nói như thế. Vì chắc hẳn họ thừa biết điều đó sẽ khiến cho vợ chồng người khác sinh ra nghi ngờ, lục đục.
Người đứng đắn, tử tế không bao giờ đi gieo rắc sự ngờ vực làm gia đình người khác lục đục, lấy đó làm điều thích thú của mình. Hoặc nếu thấy có điều gì sai trái, họ cũng tìm cách góp ý thân mật với chính người đó, chứ không “mách” với vợ hay chồng người ta. Cho nên, những người khôn ngoan muốn bảo vệ hạnh phúc gia đình mình không bao giờ dễ tin ngay những điều đơm đặt “thêm mắm thêm muối” của thiên hạ. Lòng tin của vợ - chồng đối với nhau sẽ làm nản lòng những kẻ ngồi lê đôi mách.
Nhưng ở đời, không ít người nhiều khi lại tin những kẻ đơm chuyện hơn người nhà. Thậm chí có người còn đem chuyện bất hòa trong gia đình kể với người ngoài. Có người thấy ai đến nhà chơi, đang cơn tức giận, cứ như vớ được “đồng minh”, phải tranh thủ liên kết ngay để tấn công người bạn đời của mình.
Biết đâu rằng, ngay ngày hôm sau những chuyện đó đã trở thành đề tài đàm tiếu của những kẻ ngồi lê đôi mách. Hỏi như thế, gia đình họ có thể êm ấm, hạnh phúc được không? Nhất là trong thời đại thông tin hiện nay, máy tính, máy ảnh, quay phim, ghi âm bán nhan nhản với giá bình dân tạo điều kiện cho những kẻ thích “chọc ngoáy” gia đình người khác rất thuận lợi.
Chúng ta không nên nghĩ xấu về mọi người, nhưng một mặt cũng phải thấy rằng trên đời ở đâu cũng có những người nhiễm một thói xấu gọi là thói “ghen ăn tức ở”. Hình như thấy cảnh vợ chồng người khác hòa thuận, hạnh phúc, họ cũng lấy làm chướng tai gai mắt? Bề ngoài, họ vẫn ra vẻ thân tình nhưng nếu có một chút gì có thể đơm chuyện làm cho người ta không thể hạnh phúc trọn vẹn được là họ hí hửng “như mèo thấy mỡ”.
- Này, cậu có biết hôm nay tớ thấy ông xã nhà cậu từ đâu đi ra không? Quán Karaoke Hoa Sữa nhá! Một bọn vừa giai vừa gái phải đến gần chục người. Anh chị nào trông cũng phởn phơ lắm!
- Hôm qua, tớ thấy bà xã nhà cậu đi với một anh nào trông phong độ lắm vào hàng phở. Trông anh chị đẹp đôi ra phết. Ngồi ăn lại còn gắp bỏ sang bát nhau rất “tình củm”.
Một câu nói nửa đùa nửa thật, bâng quơ như thế nhưng gieo vào lòng người nghe bao nhiêu suy tư, có khi mất ăn mất ngủ hoặc biết đâu chẳng nổ ra những trận lôi đình, bát đĩa vỡ loảng xoảng. Và chỉ cần thế là họ hả hê, ăn ngon ngủ kỹ.
Bà Diệp về hưu đã 2 năm nhưng ông chồng chưa đến tuổi hưu và vẫn đang làm Phó giám đốc một xí nghiệp lớn. Những kẻ ghen ghét với cương vị và tài năng, đức độ của ông họp nhau bàn cách gây sóng gió trong gia đình ông. Họ phân công một người giả chữ con gái viết một lá thư tố cáo ông quan hệ với ca-ve. Một người khác, gọi điện cho vợ ông nhắc nhở phải cảnh giác mối quan hệ của chồng bà với cô Trưởng phòng hành chính. Kẻ nữa cứ thỉnh thoảng lại nhắn tin vào máy di động của ông giả giọng nữ hẹn hò.
Với những trò đê tiện như vậy, ông Diệp khốn đốn vì máu Hoạn Thư của bà vợ. Đến nỗi mỗi lần bà đến cơ quan để răn đe kẻ tình địch, ông lại được một phen không có lỗ nẻ nào mà chui. Điều nguy hiểm, là những chuyện như thế chẳng phải mọi người không tin.
Chuyện xưa kể rằng: Có kẻ cứ phao tin đồn như vậy, lần đầu người ta không tin nhưng nghe đến lần thứ hai cũng nghi ngờ và nghe mãi cũng thành tin. Một người nói không tin, nhưng người khác nghe lại truyền đi đến khi nhiều người nói phải tin. Hình như có những người cứ phải “chọc” được người khác một “nhát” như thế thì về nhà ăn cơm mới ngon?
Nếu chẳng may hôm ấy, anh chồng về lại không nói gì với vợ về chuyện mình có đi hát Karaoke hoặc thái độ lại có vẻ khoái chí như có gì vui trong lòng, thì câu nói như đùa của thiên hạ cũng đủ làm cho cái máu “Hoạn Thư” của vợ sôi lên sùng sục rồi. Trước hết, là một bộ mặt lạnh như tiền nếu chưa phải là bộ mặt “hình sự” làm cho không khí gia đình u ám một màu nghi hoặc. Sau đó, là một vài câu bóng gió xa xôi. Tiếp theo có thể là những câu lục vấn: Hò hát với ai? Quán nào?... Và ai biết được, chừng ấy câu hỏi liệu có dẫn đến một cuộc cãi nhau?
http://forum.eva.vn/imagehosting1/T8-1/144892b21c8a6fd.jpg
Trước hết, phải thấy những người đơm chuyện như thế có phải là người tốt vì lo cho hạnh phúc gia đình nhà mình mà họ phải quan tâm giúp đỡ không? Thực ra, đó là những câu nói rất vô trách nhiệm và có ác ý. Nếu họ thật sự quan tâm lo lắng cho mình, họ đã không nói như thế. Vì chắc hẳn họ thừa biết điều đó sẽ khiến cho vợ chồng người khác sinh ra nghi ngờ, lục đục.
Người đứng đắn, tử tế không bao giờ đi gieo rắc sự ngờ vực làm gia đình người khác lục đục, lấy đó làm điều thích thú của mình. Hoặc nếu thấy có điều gì sai trái, họ cũng tìm cách góp ý thân mật với chính người đó, chứ không “mách” với vợ hay chồng người ta. Cho nên, những người khôn ngoan muốn bảo vệ hạnh phúc gia đình mình không bao giờ dễ tin ngay những điều đơm đặt “thêm mắm thêm muối” của thiên hạ. Lòng tin của vợ - chồng đối với nhau sẽ làm nản lòng những kẻ ngồi lê đôi mách.
Nhưng ở đời, không ít người nhiều khi lại tin những kẻ đơm chuyện hơn người nhà. Thậm chí có người còn đem chuyện bất hòa trong gia đình kể với người ngoài. Có người thấy ai đến nhà chơi, đang cơn tức giận, cứ như vớ được “đồng minh”, phải tranh thủ liên kết ngay để tấn công người bạn đời của mình.
Biết đâu rằng, ngay ngày hôm sau những chuyện đó đã trở thành đề tài đàm tiếu của những kẻ ngồi lê đôi mách. Hỏi như thế, gia đình họ có thể êm ấm, hạnh phúc được không? Nhất là trong thời đại thông tin hiện nay, máy tính, máy ảnh, quay phim, ghi âm bán nhan nhản với giá bình dân tạo điều kiện cho những kẻ thích “chọc ngoáy” gia đình người khác rất thuận lợi.