WanbiKen
02-03-2009, 05:59 PM
Có điều gì đó thôi thúc tôi rất nhiều khi tôi quyết định đăng kí để trở thành 1 member của diễn đàn này.
Muốn được nói lên những gì mà tôi không thể nói bằng lời.
Một mục đích muốn được thực hiện nhân ngày 8.3
Mong rằng đây cũng là món quà Sinh Nhật lần thứ 22 của em.
Bài tham gia này tôi xin trích 1 phần nhỏ entry trong ßlog của tôi:
Ngày em đến là 1 ngày với anh toàn nỗi buồn và nước mắt.Anh đã yếu đuối biết bao khi gục ngã và khóc trước mặt em dù là qua điện thoại.Anh đã không kiềm chế được những giọt nước mắt của sự quỵ luỵ và yếu đuối.Em.Chính em dã làm anh không được phép khóc trước một ai nữa kể cả em.
Chưa 1 người nào khiến anh biết lắng nghe.Chưa 1 ai thay đổi được suy nghĩ của anh.Anh vẫn biết mình là kẻ cứng đầu.Nhưng anh cũng biết anh là 1 kẻ yếu đuối.Và rồi sao hôm nay chính lúc này anh chưa bao giờ cảm thấy mình mạnh mẽ hơn như thế.Anh đã không thể khóc,không thể buồn.Nước mắt anh như chực chờ được tuôn chảy.
Ngày qua ngày.Anh đã sống như lúc ở nhà.Online đêm.Hết ngày này qua ngày khác với em.Anh biết em mệt và anh cũng thế.Nhưng rồi vì yêu nhau,thương nhau chúng ta đành phải nói dối nhau để được ngồi nói chuyện với nhau lâu hơn nữa.
Và rồi ngày ấy cũng đã đến.Một ngày của sự bất ngờ,1 ngày em đã mỡ lời xin anh đến.Anh không thể đến nhưng rồi nghĩ đến em.Nhớ em không chịu được anh đã đến không báo trước mặt dù đêm qua em muốn sáng sau đó anh đến.Anh đã đến như điều em muốn.
Từ Bến xe miền đông anh di đến nhà em.Đến nơi anh đã gọi điện.Chỉ mong ai đó ngạc nhiên thôi.Nhưng em lại nhận ra anh đang ở đây.Anh ngồi đó và đợi em đến.
Wait.......
Anh đã thấy dáng em từ đằng xa nhưng vẫn không gọi chỉ để xem em nhận ra anh không?Bên kia đường.Và bên này đường có lẽ em chưa thấy anh.Và rồi em gửi xe vào bãi hỏi thăm.Anh vẫn ngồi đó vẫn thấy em rất rõ ràng..Nhưng anh không gọi..
Gặp nhau,ngỡ ngàng,bối rối và e thẹn!!!
Ngồi sau em cảm giác thật dễ chịu,mùi hương đó.Mái tóc đó,tóc của em đánh anh tơi tả,quất vào mặt anh rát lắm nhưng anh lại cảm thấy thích.
Ngại ngùng khi đến nhà em!!!
Ngày đến nhà em cho đến lúc này anh vẫn không thể quên.Những ngày hạnh phúc những ngày của niềm vui.
Cảm giác ở bên em thật tĩnh lặng.Đôi mắt,đôi môi em như giết chết anh khi anh nhìn em ở khoảng cách thật gần.
Thật quyến rũ.Không phải là mơ mà đó là sự thật.Anh được ở gần em qua bao nhiêu ngày chờ đợi và nhớ nhung.Trước mặt em là anh.Và trước mặt anh không ai khác là em.Honey!!!
Khoảnh khoắc dạo quanh biển.Đi ăn đón hoàng hôn,đi uống rượu mặc dù anh không hề biết uống.Những lần coffee Ôcấp.
Muốn được nói lên những gì mà tôi không thể nói bằng lời.
Một mục đích muốn được thực hiện nhân ngày 8.3
Mong rằng đây cũng là món quà Sinh Nhật lần thứ 22 của em.
Bài tham gia này tôi xin trích 1 phần nhỏ entry trong ßlog của tôi:
Ngày em đến là 1 ngày với anh toàn nỗi buồn và nước mắt.Anh đã yếu đuối biết bao khi gục ngã và khóc trước mặt em dù là qua điện thoại.Anh đã không kiềm chế được những giọt nước mắt của sự quỵ luỵ và yếu đuối.Em.Chính em dã làm anh không được phép khóc trước một ai nữa kể cả em.
Chưa 1 người nào khiến anh biết lắng nghe.Chưa 1 ai thay đổi được suy nghĩ của anh.Anh vẫn biết mình là kẻ cứng đầu.Nhưng anh cũng biết anh là 1 kẻ yếu đuối.Và rồi sao hôm nay chính lúc này anh chưa bao giờ cảm thấy mình mạnh mẽ hơn như thế.Anh đã không thể khóc,không thể buồn.Nước mắt anh như chực chờ được tuôn chảy.
Ngày qua ngày.Anh đã sống như lúc ở nhà.Online đêm.Hết ngày này qua ngày khác với em.Anh biết em mệt và anh cũng thế.Nhưng rồi vì yêu nhau,thương nhau chúng ta đành phải nói dối nhau để được ngồi nói chuyện với nhau lâu hơn nữa.
Và rồi ngày ấy cũng đã đến.Một ngày của sự bất ngờ,1 ngày em đã mỡ lời xin anh đến.Anh không thể đến nhưng rồi nghĩ đến em.Nhớ em không chịu được anh đã đến không báo trước mặt dù đêm qua em muốn sáng sau đó anh đến.Anh đã đến như điều em muốn.
Từ Bến xe miền đông anh di đến nhà em.Đến nơi anh đã gọi điện.Chỉ mong ai đó ngạc nhiên thôi.Nhưng em lại nhận ra anh đang ở đây.Anh ngồi đó và đợi em đến.
Wait.......
Anh đã thấy dáng em từ đằng xa nhưng vẫn không gọi chỉ để xem em nhận ra anh không?Bên kia đường.Và bên này đường có lẽ em chưa thấy anh.Và rồi em gửi xe vào bãi hỏi thăm.Anh vẫn ngồi đó vẫn thấy em rất rõ ràng..Nhưng anh không gọi..
Gặp nhau,ngỡ ngàng,bối rối và e thẹn!!!
Ngồi sau em cảm giác thật dễ chịu,mùi hương đó.Mái tóc đó,tóc của em đánh anh tơi tả,quất vào mặt anh rát lắm nhưng anh lại cảm thấy thích.
Ngại ngùng khi đến nhà em!!!
Ngày đến nhà em cho đến lúc này anh vẫn không thể quên.Những ngày hạnh phúc những ngày của niềm vui.
Cảm giác ở bên em thật tĩnh lặng.Đôi mắt,đôi môi em như giết chết anh khi anh nhìn em ở khoảng cách thật gần.
Thật quyến rũ.Không phải là mơ mà đó là sự thật.Anh được ở gần em qua bao nhiêu ngày chờ đợi và nhớ nhung.Trước mặt em là anh.Và trước mặt anh không ai khác là em.Honey!!!
Khoảnh khoắc dạo quanh biển.Đi ăn đón hoàng hôn,đi uống rượu mặc dù anh không hề biết uống.Những lần coffee Ôcấp.