View Full Version : Tuyên ngôn 8-3(hot đấy)mình sưu tầm được đấy đọc cho vui ha!hihi.
meohoang777
06-03-2009, 02:56 PM
Lại một lần nữa, cái ngày đáng sợ ấy sắp tới. Không thể thoát được nó, không thể hoãn được nó, càng không thể chạy trốn nó. Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng.
Thưa anh em !
Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Ðã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.
Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo. Vậy phụ nữ là ai?
Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.
Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại được ta và "chúng" có những vũ khí tối tân mà chả bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.
Mang những dụng cụ “giết người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.
Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.
Hỡi anh em !
Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.
Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.
Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Ðường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?
Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.
Tóm lại, hãy dùng “gậy bà đập lưng bà”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa...
Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết! .
ngoisaocodon_T6
07-03-2009, 10:41 AM
Ôi cái thằng dở hơi nào vậy? thế nếu không có đàn bà thì dễ có đàn ông đo. không biết cảm ơn còn kếu khổ.364 ngày đàn bà phải chịu nhẫn nhục vì đàn ông có mỗi 01 ngày được làm chủ 1 tí mà kêu như sắp chết đến nơi rồi ấy.khổ như vậy nhưng thử sống không có đàn bà xem lại chẳng khô hơn gấp hàng tỉ lần ấy chứ..hee
TrAnG8x
07-03-2009, 12:17 PM
her tiến lên, đoàn kết là cùng chết nào, tiến lên tiến lên đê các bác, các chú, các anh. Bao nhiu năm qua hok chiến thắng đựoc, lẽ nào năm nay lại thắng hí hí
mt_teresa
07-03-2009, 02:05 PM
:24h_056::24h_056::24h_056:
Tui cười chắc đến chết
Có đến tết dongo các ông mới thắng
:24h_056::24h_056::24h_056:
ngoc_yeu
07-03-2009, 04:35 PM
Sao đàn ông ngốc vậy chứ làm thế có chết người không mờ làm sao có thể dây vào đàn bà con gái tụi tui chứ, hối hận đi còn kịp, đàn bà chúng tui tha cho không thì lại còn bị véo tai bây giờ. mà cũng có ngày đàn ông mồng 9/9 sao không bùng lên ngày đó vậy? còn lâu đàn ông mới ăn được phụ nữ,chưa ngủ đã nằm mơ, quay đầu là bờ..hehe
pepun_tieuthu
07-03-2009, 05:33 PM
trời ơi!!! chj em ơi tụi nó làm phản rùi chuẩn bị chiến thôi (dù ko chiến chj em mjnh vẩn thắng!!!)
chút con gái làm cho thế giơj tuyệt vời hơn
con gaj muôn năm!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
HHYYUS
07-03-2009, 05:36 PM
Hahha.Nghe câu đoàn kết là chết chùm chưa ta.Sức mạnh của Phụ nữ ghê thiệt đó nha !
huyenhy
09-03-2009, 08:38 AM
Hay à nha. Bài này viết về sự quyết tâm của Adam trong ngày 8/3, quyết tâm để hoàn thành sứ mệnh cao cả của mình. Hay hay!!!
pepun_tieuthu
12-03-2009, 10:32 PM
hjhjhj chj em ơi! ko cằn đánh trận nào mà vẩn thắng to! ăn mừng chiến lợi phẩm(hoa va wa`) thôi!!!!!
tienson
12-03-2009, 11:30 PM
Lời lẽ hay thật đấy nhưng chưa xứng đáng là 1 bản tuyên ngôn chút nào cả! thế giới này chỉ có 2 loại người: đàn ông và đàn bà, chúa đã sinh ra đàn bà để đàn ông phải khổ và chúa cũng sinh ra đàn ông để đàn bà hành hạ (tinh thần) nhưng đó là niềm vui của người đàn ông và cũng là điều người đàn bà bà thể hiện sự yêu quí của mình với đàn ông!!! Nên chúng ta dù là đàn ông hay đàn bà thì hãy nên cảm ơn vì chúa đã sinh con ra để con có thể nhìn thấy thứ mà chúa sinh ra cùng với con.....hahahaha
Boxing_pro
26-03-2009, 02:35 PM
Lại một lần nữa, cái ngày đáng sợ ấy sắp tới. Không thể thoát được nó, không thể hoãn được nó, càng không thể chạy trốn nó. Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng.
Thưa anh em !
Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Ðã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.
Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo. Vậy phụ nữ là ai?
Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.
Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại được ta và "chúng" có những vũ khí tối tân mà chả bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.
Mang những dụng cụ “giết người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.
Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.
Hỡi anh em !
Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.
Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.
Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Ðường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?
Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.
Tóm lại, hãy dùng “gậy bà đập lưng bà”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa...
Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết! .
bài này do anh trai thằng bạn thân cua con ong hàng xóm viết.ban coppy lại phải sửa ti chút chứ ai lại để nguyên văn thế hic...............
http://diendan1.eva.vn/imagehosting2/6193149cb304251009.jpg
Ui zùi, ai đời dại quá. Mang cái bản này vào "doanh trại" của Eva thì còn làm ăn được gì nữa. Eva nhà mình quây Adam lại, làm thịt luôn.
lavangdk
10-06-2009, 10:53 AM
Đọc bài nỳ thấy vui đó chứ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
BlackBlade
14-06-2009, 10:51 AM
Điên rồ! Tui tuy là thân tu mi nam tử nhưng cũng không dám ho he gì vụ đấy.
Anh hùng cũng không thể qua ải mỹ nhân, tui không phải anh hùng, càng vô vọng hơn. Hic hic, thôi ta đành sống kiếp tù ngục mỗi ngày. Phải chịu cảnh đày đọa thể xác và tinh thần đến hết đời vậy. Cam chịu đi anh em ơi, cam không chịu thì quít cũng phải chịu à, huhuu...
à, bài nì có trên diễn đàn Trasua.vn đây mà..có lâu ùi ông anh àh ..năm ngoái cơ...
thuy nguyen
09-03-2010, 11:55 AM
Lại một lần nữa, cái ngày đáng sợ ấy sắp tới. Không thể thoát được nó, không thể hoãn được nó, càng không thể chạy trốn nó. Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng.
Thưa anh em !
Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Ðã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.
Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo. Vậy phụ nữ là ai?
Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.
Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại được ta và "chúng" có những vũ khí tối tân mà chả bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.
Mang những dụng cụ “giết người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.
Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.
Hỡi anh em !
Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.
Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.
Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Ðường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?
Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.
Tóm lại, hãy dùng “gậy bà đập lưng bà”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa...
Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết! .
Hỡi tất cả các chị em phụ nữ !!!!!!!!!!!
Chị em ta từ khi mới sinh ra trong bụng mẹ, chúng ta đều có những quyền tự do và bình đằng như: tự do ngắm zai, tán zai, ăn wà và buôn dưa lê, oánh nhau, mặc wuần đùi đi ra ngoài đường..v..v.. và..v..v..Chị em ta ko phải chịu 1 thế lực nào.Vậy mà trong những năm gần đây, bọn thực dân kon trai đã cướp đi káj quyền đó, chúng ngang nhiên nói xấu những con bé, cô bé, thậm chí những các cô các bác trung niên hay các bà già hay ngắm zai rằng * dê, rằng dại trai...nhưng chúng có biết rằng những người họ liếc toàn những thằng đẹp zai, kute...(ko nhìn phí cả đời 8--- ). Ko những vậy, chúng còn soi mói những cô bé hay ăn wà là “ kon gái kon đứa suốt ngày chỉ bít ăn chả có í tứ zì cả” (va^y ma`mO^m` chug' nO' a(n suO^t' ngAy`http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/51.gif (http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/51.gif) , hay n~ nhỏ xik xik thích mặc wần đùi đi ra ngoài đường là sexy vậy mà chúng vẫn cứ trố mắt ra mà nhìn( bọn hãm chầy). Chúng ngang nhiên áp bức, bóc lột từ 500 đến 1000đ tiền mồ hôi nước mắt mà tụi kon gái đã phải tốn nước bọt nài nỉ cha mẹ để lấy tiền ăn qà. Chúng tự cho mình cái quyền giật vở của chị em ta để lấy giấy làm bài kiểm tra 15’. Chúng đã khiến cho chúng ta phải chịu cảnh đói rét (vì ko có xiền ăn qà ?_? ), bao nhiêu chị em đã phải chịu cảnh giấy mất hộp bút tan, thậm chí còn phải chui vào nhà vệ sinh để ăn vì sợ bị bọn kon zai nó giật mất. Chúng ta đã phải ăn uống chui lủi như vậy suốt bao nhiêu năm wa. Bản thân tôi trước cái cảnh đau xót đó mà ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Đêm ko dám ăn vì ngủ say như chết, ngày ko dám ngủ vì phải đi đến trường. Học hành sa sút vì đầu óc luôn nghĩ kế oánh giặc ( đả đảo bọn kon zai). Chúng ta càng tỏ ra nhường nhịn thì chúng càng lấn tới, chúng ta ko thể chịu đựng thêm được nữa, đã đến lúc chúng ta phải hành động, phải bật lại bọn kon zai, ko thể để chúng cứ bắt nạt chị em ta mãi được, chúng ta phải nổi zậy, nhất định phải nổi zậy vì một tương lai tươi đẹp của kon em phụ nữ chúng ta. Chúng càng nói xấu thì chúng ta càng ngắm zai, chúng càng soi mói thì chúng ta càng phải mặc qần đùi ra đường để cho chúng biết đùi kon gái trắng hơn đùi kon zai , gặp bọn chúng thì cứ vênh lên để cho chúng biết chị em ta ko còn sợ chúng nữa.
boy_lucky_8x
09-03-2010, 01:15 PM
gứm...........các chị ơi....em sợ..................
cam thoa
14-03-2010, 03:37 PM
mí đứa nì mún làm eva rùi đây mờ :069:
vBulletin® v3.7.1, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.