Mun_Eva
07-08-2008, 10:48 AM
Hơn 10 năm lăn lộn với công việc kinh doanh vất vả, tôi luôn tin tưởng vào khả năng nhìn người của mình. Tôi có thiện cảm ngay từ lần đầu tiên gặp Hiền - cô gái được người quen giới thiệu làm giúp việc trong gia đình. Đã ngoài 20 tuổi nhưng trông Hiền nhỏ bé như một cô bé 15-16 tuổi, đen đúa, gày gò. Cô bé chăm chỉ, làm việc nhà chu đáo cẩn thận. Dần dà, Hiền chiếm được tình cảm quý mến của mọi người trong gia đình: chồng, con trai, ông bà nội. Còn tôi coi Hiền như em gái. Sau hơn một năm, tôi cho Hiền ra của hàng, vừa trông coi vừa để Hiền có thể học được một số kinh nghiệm về làm ăn buôn bán. Tôi định là sau mấy năm cho cô một số tiền nhỏ về quê buôn bán, kiếm một tấm chồng.
Công việc làm ăn ngày một phát triển cũng đồng nghĩa với việc tôi ngày càng không có thời gian dành cho gia đình. Chồng tôi chỉ là một công chức nhỏ, vợ không có ở nhà nhiều nên anh cũng thường xuyên đi vắng. Hết giờ làm, anh cũng không thích về nhà mà đi nhậu với bạn bè, đánh bài đến đêm khuya với đồng nhiệp. Hiền chạy đi chạy lại giữa nhà và cửa hang nên dường như Hiền là người giúp tôi “đưa tin” về nhà và tôi muốn biết chuyện gì ở nhà thì cứ hỏi Hiền là rõ nhất.
Rồi những cuộc cãi vã của vợ chồng tôi ngày càng tăng lên. Chồng tôi trách móc tôi vì không chăm sóc gia đình, đã vậy còn đi kể xấu , coi thường chồng. Tôi tức nước vỡ bờ, cũng đổ cho anh ấy gia trưởng, không thông cảm giúp đỡ vợ. Tôi không để ý lắm đến lời chồng vì cho rằng anh ghen với thành công của vợ nên mới cư xử như vậy. Hơn nữa, công việc bận rộn, tôi cũng chỉ nghĩ là mâu thuẫn vợ chồng như mọi lần. Nhưng thái độ của bố mẹ chồng đối với tôi đang thay đổi. Ông bà hay nói bóng gió là tôi cậy thế làm nhiều tiền, coi tiền là trên hết. Con trai tôi thì đổi tính, lầm lì ít nói. Nó tỏ thái độ khó chịu với cô giúp việc và thường yêu cầu tôi: “Mẹ đuổi cô ta đi, con không thích cô ta ở nhà mình nữa đâu”. Cháu nói tôi cũng chỉ bận tâm chút xíu rồi cũng quên ngay. Tôi nghĩ trẻ con tuổi mới lớn thay đổi tâm tính, ác cảm vì cô giúp việc có “quyền hành” trong nhà.
Ở cửa hàng, thường xuyên mất những khoản tiền nhỏ, tôi nghi ngờ những nhân viên mới vào. Công việc có thuận lợi nhưng không khí cửa hàng căng thẳng vì mọi người nghi ngờ lẫn nhau.
Một ngày, con trai tôi nói cháu nhìn thấy cô ôsin ôm bố. Đến lúc này, tôi như người bừng tỉnh. Tôi vào phòng riêng của Hiền thấy quyển nhật kí với những lời yêu thương tha thiết dành cho chồng mình. Cô ta kể với anh là tôi ra cửa hàng trước mặt nhân viên kể xấu anh, nói chồng vô tích sự ăn bám. Chưa đủ, Hiền còn thủ thỉ với mẹ chồng tôi là tôi chẳng trông mong gì ở gia đình chồng, bố mẹ chồng như cái gai trong mắt tôi. Thậm chí, cô ta còn đem chuyện kinh doanh của tôi ra nói với hàng xóm, thêu dệt thêm khiến tôi thành kẻ buôn gian bán lận trong mắt mọi ngưòi xung quanh. Rồi còn rất nhiều chuyện kinh khủng cô ta dựng lên về tôi. Có lẽ, cô ta nghĩ chỉ cần chăm sóc chồng tôi ân cần, làm gia đình tôi quay lung lại với tôi là cô ta có thể nghiễm nhiên chiếm vị trí của tôi.
Đến giờ này, cô ta đã ôm số tiền ăn trộm từ cửa hàng trốn về quê mà gia đình tôi chưa hết bàng hoàng. Sự việc xảy ra như vậy lỗi lớn nhất có lẽ thuộc về tôi. Bây giờ hối hận thì cũng đã muộn màng...
Mời các bạn trở lại với thế giới của phái đẹp Việt Nam! (http://eva.vn)
Công việc làm ăn ngày một phát triển cũng đồng nghĩa với việc tôi ngày càng không có thời gian dành cho gia đình. Chồng tôi chỉ là một công chức nhỏ, vợ không có ở nhà nhiều nên anh cũng thường xuyên đi vắng. Hết giờ làm, anh cũng không thích về nhà mà đi nhậu với bạn bè, đánh bài đến đêm khuya với đồng nhiệp. Hiền chạy đi chạy lại giữa nhà và cửa hang nên dường như Hiền là người giúp tôi “đưa tin” về nhà và tôi muốn biết chuyện gì ở nhà thì cứ hỏi Hiền là rõ nhất.
Rồi những cuộc cãi vã của vợ chồng tôi ngày càng tăng lên. Chồng tôi trách móc tôi vì không chăm sóc gia đình, đã vậy còn đi kể xấu , coi thường chồng. Tôi tức nước vỡ bờ, cũng đổ cho anh ấy gia trưởng, không thông cảm giúp đỡ vợ. Tôi không để ý lắm đến lời chồng vì cho rằng anh ghen với thành công của vợ nên mới cư xử như vậy. Hơn nữa, công việc bận rộn, tôi cũng chỉ nghĩ là mâu thuẫn vợ chồng như mọi lần. Nhưng thái độ của bố mẹ chồng đối với tôi đang thay đổi. Ông bà hay nói bóng gió là tôi cậy thế làm nhiều tiền, coi tiền là trên hết. Con trai tôi thì đổi tính, lầm lì ít nói. Nó tỏ thái độ khó chịu với cô giúp việc và thường yêu cầu tôi: “Mẹ đuổi cô ta đi, con không thích cô ta ở nhà mình nữa đâu”. Cháu nói tôi cũng chỉ bận tâm chút xíu rồi cũng quên ngay. Tôi nghĩ trẻ con tuổi mới lớn thay đổi tâm tính, ác cảm vì cô giúp việc có “quyền hành” trong nhà.
Ở cửa hàng, thường xuyên mất những khoản tiền nhỏ, tôi nghi ngờ những nhân viên mới vào. Công việc có thuận lợi nhưng không khí cửa hàng căng thẳng vì mọi người nghi ngờ lẫn nhau.
Một ngày, con trai tôi nói cháu nhìn thấy cô ôsin ôm bố. Đến lúc này, tôi như người bừng tỉnh. Tôi vào phòng riêng của Hiền thấy quyển nhật kí với những lời yêu thương tha thiết dành cho chồng mình. Cô ta kể với anh là tôi ra cửa hàng trước mặt nhân viên kể xấu anh, nói chồng vô tích sự ăn bám. Chưa đủ, Hiền còn thủ thỉ với mẹ chồng tôi là tôi chẳng trông mong gì ở gia đình chồng, bố mẹ chồng như cái gai trong mắt tôi. Thậm chí, cô ta còn đem chuyện kinh doanh của tôi ra nói với hàng xóm, thêu dệt thêm khiến tôi thành kẻ buôn gian bán lận trong mắt mọi ngưòi xung quanh. Rồi còn rất nhiều chuyện kinh khủng cô ta dựng lên về tôi. Có lẽ, cô ta nghĩ chỉ cần chăm sóc chồng tôi ân cần, làm gia đình tôi quay lung lại với tôi là cô ta có thể nghiễm nhiên chiếm vị trí của tôi.
Đến giờ này, cô ta đã ôm số tiền ăn trộm từ cửa hàng trốn về quê mà gia đình tôi chưa hết bàng hoàng. Sự việc xảy ra như vậy lỗi lớn nhất có lẽ thuộc về tôi. Bây giờ hối hận thì cũng đã muộn màng...
Mời các bạn trở lại với thế giới của phái đẹp Việt Nam! (http://eva.vn)