PDA

View Full Version : "Hotgirl" trở thành gái gọi


Mun_Eva
08-08-2008, 02:07 PM
Gia đình tôi không giàu có, bố tôi là công nhân của nhà máy thuốc lá, mẹ tôi là cô giáo mầm non. Tuổi thơ của tôi kém phần sung túc so với bè bạn trong lớp, thế nên khi bất cứ bạn nào sắm đồ gì mới tôi đều nhìn thèm thuồng và ngưỡng mộ. Ngày tôi vào cấp 2, bố tôi mất việc, tình cảnh gia đình càng khó khăn hơn, mình mẹ tôi phải xoay xở sao cho chị em tôi đủ tiền ăn học. Sau một vài tháng thất nghiệp, bố tôi quyết định mở hàng nước và bơm vá xe đạp ngay đầu ngõ. Công việc ấy tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng cũng phần nào đỡ đần mẹ tôi trong chuyện nuôi dạy chị em tôi.


Không giống bố mà cũng chẳng giống mẹ, thiếu ăn mà sao tôi càng lớn càng xinh. Đấy là các cô chú hàng xóm vẫn thường khen tôi như vậy. Đi học, tôi được nhiều bạn trai theo đuổi, có hôm đến gần chục bạn cứ đạp xe theo về tận nhà.

Tôi được chọn làm gương mặt tiêu biểu của lớp để tham dự “nữ sinh thanh lịch” cấp trường. Thật may mắn khi vương niệm hoa khôi thuộc về tôi. Cũng kể từ đây, cuộc sống của tôi thay đổi, hoàn toàn thay đổi.

Bước vào lớp 9, năm học quan trọng nhất, lịch học cũng triền miên hơn. Từ ngày trở thành Hoa khôi, tôi thường được con trai trong và ngoài trường viết thư, gửi quà, có cả những anh trường cấp 3 cũng để ý đến tôi. Biết bao con mắt trông vào tôi, khiến tôi luôn nghĩ rằng “Hoa khôi không thể mặc quần áo hàng chợ, đạp xe đạp được, mất mặt lắm”.

Từ suy nghĩ đến hành động, để có tiền trưng diện, tôi xin tiền mẹ đi học thêm nhưng thực chất là để sắm sang quần áo, thay đổi đầu tóc cho đúng model. Tôi cũng không còn đạp xe đạp đến trường nữa mà nhận lời yêu một anh “đại gia con” để vi vu xe đưa xe đón. Trong con mắt bạn bè, không còn hình ảnh của bé Hạnh hồn nhiên, hòa đồng mà thay vào đó là một hotgirl kênh kiệu. Tự bao giờ, tôi không còn một người bạn nào, xung quanh tôi chỉ là những chàng trai chỉ biết ăn chơi đua đòi.

Cái gì đến rồi cũng đến, ban đầu tôi cảm thấy lạ lẫm và rất thích những buổi đi chơi với các công tử nhà giàu. Họ sẵn tiền và rất chịu chơi, họ đưa tôi đi ăn những món ngon, dẫn tôi đến những chỗ mà chỉ người có tiền mới vào được. Có nằm mơ, tôi cũng không dám nghĩ mình được đến những nơi này.

Cuộc sống của tôi kéo dài qua những cuộc đi chơi liên miên, tôi chểnh mảng học hành, thường xuyên bỏ tiết, thậm chí thích thì nghỉ luôn. Vì thế, không ngạc nhiên khi tôi trượt cấp 3, nhưng bố mẹ tôi thì hoàn toàn thất vọng. Trong lúc to tiếng với bố, tôi đã bỏ nhà ra đi và cái đêm định mệnh ấy đã làm cho tôi mãi không tìm được lối về.

Vừa rời khỏi nhà, tôi gọi cho Nam, bạn trai của tôi, tôi khóc và cần anh bên cạnh. Nam đã tức tốc đến với tôi, Nam học lớp 12 và hơn tôi 3 tuổi. Chúng tôi yêu nhau được 4 tháng, Nam tỏ ra rất yêu thương và chiều chuộng tôi, tôi thích gì anh đều mua cho, thỉnh thoảng anh còn cho tôi tiền tiêu.

Tôi không bao giờ hỏi anh là ở đâu anh lắm tiền thế, với tôi Nam là con nhà giàu, tiêu làm sao hết tiền, việc gì phải hỏi. Đêm ấy, Nam đưa tôi đến một nhà nghỉ để tôi lấy lại bình tĩnh. Chúng tôi ở cùng nhau và tôi đã trao cho anh thứ quí giá nhất của người con gái. Thật sự lúc ấy, tôi chẳng hề biết gì, tôi cũng không ý thức được việc mình làm, tôi chỉ làm theo hướng dẫn của anh. Sau này tôi hối hận cũng đã muộn.
Một tuần sau đó, tôi và Nam cùng sống trong khách sạn, ngày đi đánh bóng mặt đường, mua sắm, tối đến nhảy nhót ở vũ trường quán bar. Đó là khoảng thời gian tôi thấy vui và hạnh phúc nhất. Nhưng rồi những buổi đi chơi thưa dần, Nam để tôi vò võ nơi nhà nghỉ, cách 4-5 ngày anh mới đến, anh bảo anh bận học nhưng tôi biết anh đang hẹn hò với một con bé khác vì điện thoại của anh đầy ắp những tin nhắn yêu thương.

Mỗi lần Nam đến đều đưa cho tôi một ít tiền, nhưng đến gần một tháng nay, anh không đến, điện thoại cũng không liên lạc được. Số tiền anh cho tôi cũng sắp hết, tôi lấy đâu ra tiền để trả tiền nhà nghỉ bây giờ. Tôi như phát điên, không tìm được lối thoát, tôi nghĩ là trở về nhà và xin lỗi bố mẹ, nhưng nhớ lại cảnh bị bố đuổi thì sĩ diện trong tôi trào lên, tôi không dám về.

Tôi e dè trình bày lý do với chủ nhà nghỉ, chị ta đồng ý cho tôi ở đến lúc nào cũng được mà không phải trả tiền với điều kiện “đi khách”. Bàng hoàng vì điều kiện trao đổi rất trắng trợn của chủ nhà nghỉ, nhưng rồi suy đi tính lại “có làm sao đâu, chỉ khi nào đủ tiền trả mình sẽ về ngay”, tôi đã nghĩ đơn giản và ngu xuẩn như thế.

Vì còn rất trẻ, lại xinh đẹp nên tôi được rất nhiều khách gọi, họ bo cũng hậu hĩnh, tôi nhận thấy chả có nghề nào kiếm được nhiều tiền như nghề này. Đồng tiền cho tôi cuộc sống vật chất đầy đủ, và rồi tôi cứ trượt dài theo cái hố do mình đào nên. Không làm nghề ấy thì tôi biết làm gì mà sống, một cô gái mới lớn, không sức khỏe, không học thức, ngoài nhan sắc ra tôi có gì?

Nhưng càng ngày, tôi càng thấy sợ. Tôi đã bỏ nhà đi 3 tháng, không biết bố mẹ tôi ra sao rồi, họ có đi tìm tôi không, hoặc nói đúng hơn là có đủ tiền để đi tìm? Tôi bắt đầu thấy ghê cuộc sống tôi đang phung phí, bởi vì mỗi lần đi ăn cơm hàng tôi đều nhớ tới bữa cơm mẹ nấu, phát điên khi chịu đựng những âm thanh náo loạn ở vũ trường, càng không chịu nổi mùi ngai ngái ở nhà nghỉ.

Tôi đã ân hận lắm rồi, hàng ngày tôi ra hàng net, nhờ con bạn đi qua nhà tôi nghe ngóng tin tức xem thế nào. Nó đi qua chỉ thấy cửa đóng im ỉm. Khao khát trở về nhà làm tôi không còn thiết tha gì nữa, nhưng tôi sợ lắm, bố mẹ có còn chấp nhận một đứa con gái hư, tàn tạ vì ăn chơi trở về? Tôi thấy nhục nhã vô cùng, rồi hàng xóm sẽ nhìn vào tôi như thế nào?

Cứ thế, bước chân ra đến cửa tôi lại quay lại, tôi sợ không ai chấp nhận nổi tôi…

(Theo Kênh 14)

Mời các bạn quay trở về với thế giới của phái đẹp Việt Nam! (http://eva.vn)

minhtoils
08-08-2008, 03:54 PM
em a.song tren doi ai cung co loi lam.mac du loi cua em rat lon la da bo nha di va lam nhug viec ko nen lam nhu vay.nhug nay em da tinh ngo thi hay quay ve nha di.du cho bo me em co mang co chui nhug la cha la me ko ai choi bo con minh dau.em cu yen tam.cung may em tinh ngo som va biet hoi han tro ve.em con tre doi em con dai em con co nhiu co hoi lam lai tu dau.chi mong em sau nay se y thuc duoc ro hanh vi cua minh va dung di theo con duong cu.ve di bo me em dang doi o nha day.than ai

oanhon
08-08-2008, 04:08 PM
đời là bể khổ, tình là hố sâu. quay đầu lại là bờ.đừng có dấn thân vào mà làm khổ mình. kẻo có ngày không còn cả mạng sống

ohiboca
08-08-2008, 04:27 PM
Mỗi con người sinh ra đều có một hoàn cảnh và một cảnh ngộ khác nhau và vì thế họ cũng có những sai lầm, những vấp ngã riêng của đời mình. Trong cuộc sống những người bố, người mẹ khi hạ sinh những đứa con họ đều mong chúng sau này sẽ thành đạt và trưởng thành, tuy nhiên không phải những ông bố bà mẹ nào cũng có những đứa con thành đạt và trưởng thành như mình mong muốn. Mỗi đứa con của họ trưởng thành và thành đạt theo mỗi kiểu khác nhau, có người thành đạt, có người không, có người xa vào những tệ nạn xấu của xả hội ( người ta gọi đó là những đứa con hư ).
Những đứa con hư đó luôn làm cho bố mẹ phải khổ và bạn tâm, họ rất đau buồn, họ thấy xấu hổ với những người xung quanh. Nhưng họ không bao giờ bỏ rơi những đứa co đó zù biết đó là những đứa con hư, đáng bỏ đi, thậm chí họ còn muốn băm vằm nó ra cho đỡ tủi nhục với họ hàng với những người bên cạnh. Nhưng đạo đức của người làm cha, làm mẹ không cho phép họ, đạo đức xã hội không cho phép họ vì zù thế nào đi nữa đó cũng là những đứa con mình zứt ruột đẻ ra thì làm sao có thể nhẫn tâm mà làm thế được.
Em gái ah, zẫu biết em đã phạm vào những lỗi lầm có thể ko thể tha thứ nhưng em đã biết tỉnh ngộ và sãn sàng làm lại cuộc đời như thế thì sao em lại phải sợ và không dám về nhà. Hãy vững tin và về xin lỗi bố mẹ, hãy nói cho bố mẹ biết tất cả những gì em phạm phải. Anh tin là bố mẹ em sẽ không mắng nhiếc em đâu, vì bây giờ có mắng có chửi em thì cũng chẳng giải quyết được gì cả. Anh tin bố mẹ em sẽ biết phải làm gì để giúp em đứng zậy sau những lôỗi lầm em gây ra. Người ta vẫn thường nói " đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh kẻ chạy lại" và hơn nữa đó là bố mẹ em, những người đã zứt ruột đẻ ra em thì sao họ có thể khước từ đứa con của mình chứ.
Hãy bình tĩnh và vứt bỏ những sỡ hãi và những suy nghĩ sợ bố mẹ không chấp nhận mình. Hãy trở về và làm lại cuộc đời, hãy quên đi quá khứ mình đã chải qua em nhé. Hãy làm lại từ đầu vì em còn trẻ, tương lai em còn dài chưa phải đã chấm hết với em đâu. Nó còn dài lắm em ah, hãy vững tin và trở về bên cạnh những người thương yêu, họ luôn và sãn sàng zang vòng tay ấm áp đón em trở về. Đừng nghĩ vẩn vơ lung tung nữa nhé, biết đứng lên và làm lại từ đầu thì mới có thể làm cho mọi người quên đi quá khứ của em. Còn em cứ sợ và không zám đối diện với sự thật thì không bao giờ vượt đuợc khó khăn hiện tại đâu em, hãy nghe anh và trở về bên cạnh với bố mẹ và những người thân bên em nhé.

Thân ái !

dothanhlam
08-08-2008, 05:28 PM
hay dung len va lam lai tu dau nha em. cha me san sang bo wa cho em tat ca em a ,em phai co long tin noi em em nhe ,hay co gan len em doi con dai lam em nhi .

anhtam
08-08-2008, 08:37 PM
em a` con người ta đã có câu nói là tren ko co cái j mà ko thể tha thứ cả .nhưng mìng cũng phải có long tin chứ ? nếu mà em về nhà dc thì hãy về di đưng có ma lúng sâu vào con dương dê bẩn đấy nữa va hãy tự cho minh một con đương mới để đi va tìm một tương lai mới va tôt đẹp nhé anh chỉ noi đến đây thôi vì mang cua anh nó lác wá ko thể noi dc nhiêu hon anh chúc em thàng công nhé

hilari
08-08-2008, 08:48 PM
Bà chủ nhà nghỉ không tốt bằng ba mẹ đâu, nhà mình là tốt nhất.

liberty
08-08-2008, 09:29 PM
Ai cung co sai lam nhung moi nguoi lai co nhung sai lam khac nhau!!Nhung loi lam cua Em co the sua chua duoc neu Em tro ve nha cung nguoi than trong giadinh.Hay bo qua nhung mac cam cua ban than,NGUOI

akay1500
08-08-2008, 10:17 PM
Theo em kể thì bố em là một công nhân, mẹ em là giáo viên mầm non vậy hẳn cũng là gia đình tương đối nền nếp. Tuy nhiên, tôi không hiểu bố mẹ em ở đâu trong khi em còn quá trẻ để vật lộn với những cám dỗ của môi trường xung quanh. Dù sao, đến phút này thì họ cũng nhận được thu hoạch của quy luật nhân quả rồi, chắc chắn họ cũng không cảm thấy vui vẻ gì. Nói gì thì nói, em cũng chẳng " trụ" lâu được với cái "công việc" em vừa mới chọn lựa đâu, hãy về với bố mẹ em và làm lại từ đầu nếu em hi vọng sau này em có kết cục tốt đẹp. Dù không được học chính quy thì học bổ túc cũng không xấu, tuổi của em khó có thể làm gì " lương thiện" được nếu thất học.

shockshock
09-08-2008, 06:41 AM
ve` dy em ah`.. cha me khong chuj? ko duoj? dau vj` anh cung bo? thu? uj` 5thang' moj ve` ^_<!!!!

manhho
09-08-2008, 07:54 AM
Quay đầu lại là bờ, có sai thì phải sửa chứ. Bố mẹ nào chẳng thương con, cái chính là bạn có muốn sửa sai đó không. Nếu chỉ vì sợ bố mẹ đuổi đi thì bạn đã làm phí mất chính đời của bạ đấy. Tương lai, hạnh phúc của bạn là do chính tay bạn làm nên, nếu có bị bố mẹ mắng vài câu thì có đáng gì, mình có lỗi thì cũng phải chịu hình phat chứ, nhưng nếu cứ như vậy thì bạn sẽ mất hết cuộc đời mình đấy....

aphiua
09-08-2008, 10:36 AM
Đánh kẻ chạy đi chứ ko ai đánh kẻ chạy lại
Theo minh nghĩ bạn nên về nhà xin lỗi gia đình và quay về cuộc sống với gia đình của mình
Còn những lỗi lầm ư? Hãy để gió cuốn đi
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng..........
Chúc bạn có cuộc sống tốt hơn

tazin
09-08-2008, 10:56 AM
ai sinh ra cũng đều có bố, có mẹ, có gia đình. Và ai cũgn phải có lỗi lầm thôi bạn ạh....
có thể bm bạn sẽ k thể nào chấp nhận đc ngay chuyện này, nhưng bạn phải hiểu là bm rất thương bạn, đó là do sự lầm lỡ thôi....mà nó đã qua rồi....lấy quá khứ làm bài học đi....hiện tại và tương lại mới là cái đích ta cần hướng tới.....

sonlam
09-08-2008, 11:01 AM
ban hay co gang len nhe!
minh tin ban se lam duoc :mi15:

caibang
09-08-2008, 02:02 PM
Đôi lúc bạn cảm thấy bên cạnh bạn không có 1 người bạn để chia sẻ, để nhờ cậy, bạn lang thang không nơi chốn... Nhưng bạn biết không? Dù cho bạn có phạm phải bao nhiêu sai lầm, thì bạn vẫn có 1 nơi để về, đó là nhà của bạn, nơi bạn đã sinh ra, lớn lên; bạn vẫn có 1 người bạn lớn cùng chia sẻ mọi điều với bạn, đó là mẹ bạn; bạn vẫn có 1 bờ vai vững chãi để dựa vào, đó là cha của bạn...
Gia đình là nơi luôn tràn ngập yêu thương, và sẽ luôn đón nhận bạn mỗi khi bạn trở về.
Chúc bạn hạnh phúc!

hhxd
10-08-2008, 01:23 AM
Nếu em đã biết suy nghĩ và nhận ra những lỗi lầm mình mắc fải như vậy thì hãy dũng cảm đứng lên , rẽ sang 1 con đường khác vì em còn có cả một quãng đường dài phía trước.

vuhoangtrung
10-08-2008, 11:38 AM
Ngu ChẾt ChƯa .. Ai BẢo MÀy NghÈo MÀ ThÍch ĐÚ BẨn... Bao NhiÊu CÒn GiỐng NhƯ VẬy Sao MÀy KhÔng LẤy ĐÓ LÀm GƯƠng... ThẾ MÀy KhÔng ThÍch LẤy ChỒng TỬ TẾ HẢ..... ThẾ Nay Mai MÀy CŨng CÓ ĐỨa Con GÁi NhƯ MÀy BÂy GiỜ ThÌ MÀy CÓ ChÁn KhÔng.. MÀy KhÔng BiẾt Con Trai Khinh NhẤt LÀ MẤy LoẠi Con ĐÚ BẨn MẤt Trinh,, NÁt BƯƠm.. À... BỌn Tao ChỈ Coi LoẠi ĐÓ LÀ MẤy Con HÀng .. Phang Xong RỒi TÉ.. HiỂu KhÔng

M.A
10-08-2008, 06:05 PM
bó tay thật dúng là 1 cuộc sống mù quáng ... hãy tụ mình chịu trách nhiệm việc mình dã làm di

hai@
10-08-2008, 07:32 PM
em ah mọi viêc nghe cũng thật buồn em nhi ? như thôi em oi cai gì qua em cho qua đi en nhe,hãy nhìn cuộc sống tươi đẹp cho ngày mai em nhé.

smile2007
10-08-2008, 11:53 PM
Bạn Mun_eva viết bài đã được mấy tháng rồi, không biết giờ này về nhà chưa. Hy vọng mọi chuyện đều ổn

thanhtra902003
11-08-2008, 10:06 AM
Em có từng nghe câu;"Con cái bỏ cha mẹ,chứ cha mẹ không bao giờ bỏ con cái"hãy cố lên em nhé

loicuagio
11-08-2008, 02:57 PM
Sai lầm của em thi đã quá rõ rồi.nhưng em ơi con người ai chẳng một lần lở bước.Chỉ là trong chúng ta ai đã nhận ra được sai lầm và ai co đủ dũng cảm để vượt qua được sự sai lầm đó để làm lại từ đầu.cái chính là em đã nhận ra được sai lầm cua mình,đấy là điếu tốt.em hãy dũng cảm lên,tương lai của em còn ở phia trươc,em còn rất trẻ mà.hãy về nhà và xin sự tha thứ từ cha mẹ,ông bà ta nói đánh kẻ chạy đi chứ ko ai đánh kẻ chạy lại.Hãy tam sự với bố mẹ em như những gì em đã viết,anh còn có thể thông cảm đươc với em thì tại sao bố mẹ la người sinh ra em lại ko thể thông cảm với em.Hảy chứng minh cho bố mẹ em biết em đã thật sự nhận ra được sai lầm.anh tin bố mẹ em sẽ tha thứ va em sẽ làm lai dược cuộc đời.dũng cảm lên nhé.

cangkuru
11-08-2008, 03:00 PM
cuộc sống leo le thật đấy , chut sai lầm là sa chân

Bapngo
11-08-2008, 03:08 PM
Hãy quay về đi em, vẫn còn kịp mà đừng lún sâu vào con dường đó nữa. Nó sẽ huỷ hoại cuộc sống của em đấy em a. DŨng cảm lên em nhé. Cuộc sống của em còn rất dài ở phía trước.

tinhphale
12-08-2008, 01:32 PM
Đi sẽ đến, tìm sẽ thấy, nếu em cố gắng quay đầu lại thì em sẽ có hạnh phúc, quan trọng là em hãy vững tin vào gia đình và bản thân mình, phải có nghị lực vượt qua mọi cám dỗ để bắt đầu lại từ đầu đi em.

Gaxy
13-08-2008, 03:20 PM
Bạn à, mái ấm gia đình luôn mở rộng cửa cho những đứa con trở về. Mình biết bạn không phải người xấu và bố mẹ bạn chắc cũng biết vây. Hãy quay về trước khi quá muộn, bạn nhé. Chúc bạn tìm được đường đi đúng đắn cho cuộc đời mình!

bectan07
13-08-2008, 07:41 PM
®óng lµ b¹n l©m vµo hoµn c¶nh thËt khã nh­ng b¹n lóc nµy ph¶i b¶n lÜnh lªn. T«i còng ko giái giang g× nh­ng t«i hi väng b¹n sÏ cè g¾ng v­ît qua.T«i còng hay c·i nhau víi bè mÑ nh­ng råi còng ©n hËn.Trªn ®êi nµy ko ai tèt víi m×nh h¬n bè mÑ ®©u.NÕu b¹n gÆp khã kh¨n vÒ tµi chÝnh th× còng nãi ®Ó mäi ng` gióp ®ì nhÐ.Chóc b¹n may m¾n vµ thµnh c«ng sau nµy.Ph¶i bá qua mÆc c¶m téi lçi ®Êy nhÐ ^^

Pε♥$ock
13-08-2008, 07:44 PM
quay đầu là bờ
bik sai mà sửa mới là quân tử

kenshin_hoangle
13-08-2008, 09:21 PM
tôi khuyên bạn hãy quay về nhà ngay vì theo tôi ba mẹ bạn rất lo lắng cho bạn đó ( có thể vì sĩ diện họ không đi kiếm bạn về ) nhưng tôi chắc chắn 1 điều là nếu bạn về nhà thì ba mẹ bạn sẽ tha thứ cho bạn. bạn hãy còn trẻ để làm lại từ đầu mà ....
Ông bà ta có câu: HÙM DỮ CÒN KHÔNG NỠ ĂN THỊT CON. Có thể là khi bạn về nhà, bạn sẽ bị bố bạn mẹ la mắng .... nhưng rồi ba mẹ bạn cũng sẽ chấp nhận bạn và tha thứ cho bạn CÒN HƠN LÀ bạn cứ tiếp tục ở trọ và " làm việc" như thế..... Tôi xin nói cho bạn biết là tôi vốn là 1 trí thức trẻ ( cử nhân ) có công việc ổn định, vì 1 phút bốc đồng của tuổi trẻ đã bỏ nhà đi 2 tháng trời .......nhưng sau đó tôi đã trở về nhà vì tôi biết rằng KHÔNG ĐÂU BẰNG NHÀ CỦA MÌNH. Tôi mong bạn cũng như tôi, sớm trở về nhà mình bạn nhé.

mami
14-08-2008, 08:09 AM
em gai ah`
em ko nen suy nghi nhu vay .bo me tuy co wat co mang em nhung cung chi la moun tot cho em thui.em du sao cung da di sai con dng rui ng ta van bao :"way dau la bo "co ma.minh cin tre cin ca mot tuong lai phia trc.em dung vi sai lam bay gio ma bo di ca mot tuong lai.em se song sao nen ko co cha me ko co ng than ben can.hay way tro ve nha va em se dc t6ha thu thui.chuc em se lam lai dc tu dau.mong em se co dc mot cuoc song moi hanh phuc ben gia dinh

Lee_koko
23-08-2008, 10:21 PM
Có đôi lúc cuộc sống không như ta vẫn hằng mong đợi. Nó thực tế, trần trụi, và vô cùng đáng sợ nữa. Về nhà thôi em ạ, bố mẹ có mắng chửi thì cũng chỉ bởi thương yêu mình, đừng trượt dài theo hố sâu. Chỉ có gia đình là nơi yên bình và an toàn nhất.

simba412
23-08-2008, 11:53 PM
Dung vi cai toi cua minh ma danh mat hanh phuc ca doi nhe em.Hay dung day va lam lai tu dau.Anh tin em se thanh cong !

cauchu37
24-08-2008, 05:14 PM
cứ hot lắm thì rôi` cung thành 'ca ve' 'gái gọi' thôi !!!!

HaVy
28-08-2008, 05:41 PM
em a.song tren doi ai cung co loi lam.mac du loi cua em rat lon la da bo nha di va lam nhug viec ko nen lam nhu vay.nhug nay em da tinh ngo thi hay quay ve nha di.du cho bo me em co mang co chui nhug la cha la me ko ai choi bo con minh dau.em cu yen tam.cung may em tinh ngo som va biet hoi han tro ve.em con tre doi em con dai em con co nhiu co hoi lam lai tu dau.chi mong em sau nay se y thuc duoc ro hanh vi cua minh va dung di theo con duong cu.ve di bo me em dang doi o nha day.than ai
cha`o ban mjnh vua doc xong tam su cua ban mjnh hju ban dang nghj gj` ban co tin mjnh cung nhu ban hok nha` mjnh truoc kja cung kho khan lam' mjnh cung da dao ho sau cho cuoc doj cua mjnh mjnh cung lam loi mjnh da 23 tuoi roi` tuoi ko con nho nua nhung mjnh da sa nga hon ban rat nhju` mjnh chap nhan dj lam gaj' de song wa ngay ban a` con nhj`u chuyen toi te hon nua neu nhu ban bjt chac co le ban cung hok teh chap nhan dc nhung ban co bjt khj mjnh way laj ba me mjnh van chap nhan mjnh hok ban con kha' tre ban hay co gang dung len lam laj cuco doj mjnh dj hay way ve gjo` chua muon dau chj moj co may thang thoj ban hay way ev cha me ko bo con dau chj can ban co gang thay doj thj ko aj hok chap nhan ban het a' mjnh nghj neu ban con vahp nhan nhu the nay` thj ko bao gjo ban co co hoj de way laj nua bay gjo` la nhu vay nhung sau nay ban co du ban ljnh de cho ban than mjnh ko sa nga ko the' nha mjnh mong ban se lien lac voj mjnh chung at se noj chuyen nhj`u hon

minhbka
29-08-2008, 09:26 AM
Bó tay...học hành để làm gì? Tôi chỉ thấy thương cho bố mẹ bạn. Quả thật có nhiều ông bố bà mẹ sẽ ko sống nổi khi biết con mình như vậy đâu ( 2 năm trc đây cô hàng xóm của tôi đã từng uống thuốc ngủ tự vẫn khi biết con gái mình có thai 2 tháng...may mà cấp cứu kịp :|). Vậy mà nhiều người cứ nghĩ chuyện này đơn giản, cứ biết lỗi, hối lỗi là xong...e là ko chỉ như vậy thôi đâu

girlxinh88
30-10-2008, 08:23 PM
:070:chiaki cố lên!
Bạn đừng vùi mình trong suy nghĩ tiêu cực vậy!có bố mẹ nao`ma` lại ko thương con bao giờ.Bạn hãy từ bỏ cuộc sống nhàm chan' mà bạn đang sống đi.Hãy quay về với gia đình.họ đang mong bạn trở về đó.Thực sự tôi ko bit' bạn là ai nhưng wua nhưng dòng tâm sự tôi nhận thấy bạn dám noi' về những lỗi lầm của mình và muốn thay đổi no' thì nhất định bạn sẽ làm được.Tôi tin là như vậy!và tôi cũng chúc bạn thành công!