PDA

View Full Version : Tôi đã yêu em gái của mình


Mun_Eva
11-08-2008, 06:38 AM
Tôi đã chuẩn bị đón nhận một đám cưới rất hạnh phúc.

Kế hoạch chuẩn bị đám cưới đã xong, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày hạnh phúc ấy.

Thật tự hào vì tôi đã chinh phục được em, một người con gái miền sơn cước, hiền dịu và xinh xắn. Em lớn lên trong tình thương của mẹ và không hề biết mặt người cha mình. Em lớn lên trong nỗi hoài nghi và sự sợ hãi đàn ông, và tôi…rất khó khăn mới có thể tiếp cận em. Mất một khoảng thời gian dài để em tin và có tình cảm.

Ngày em gật đầu nhận lời yêu tôi, tôi như lịm đi trong hạnh phúc, cái cảm giác được hôn lên đôi môi mềm mại lần đầu tiên trong sự run rẩy của trái tim đang đập, cho đến giờ tôi vẫn không thể quên.

Rồi lại biết bao khó khăn, tôi mới có thể thuyết phục được mẹ em đồng ý cho em yêu tôi, vì quê tôi ở xa, bố mẹ tôi cũng đã không còn, ngày trước bố tôi làm nghề lái xe đường dài, do tai nạn đã mất, sau 2 năm, mẹ tôi cũng vì bệnh nặng mà ra đi bỏ lại tôi một mình trên cõi đời này, giờ tôi đang sống cùng với cô chú tôi. Thực sự yêu em, tôi đã không còn cô đơn, tôi đã có người để chia sẻ. Tôi hiểu mẹ em. Mẹ em đã không có người đàn ông của mình ở bên cạnh, mẹ chỉ có mỗi mình em, mẹ mong em sẽ ở bên cạnh mẹ. Tôi đã chinh phục được mẹ bằng tình yêu chân thành với em cộng với lời hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho con gái mẹ.

Tôi đã rất hạnh phúc. Thực sự là rất hạnh phúc. Vì chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi, tôi sẽ có em.

Thời gian đến đám cưới trôi đi thật chậm, tôi như ngợp đi trong hạnh phúc, trong niềm hạnh phúc lâng lâng.

Mong mãi rồi cũng đến ngày cô chú tôi lên trên gia đình em xin dạm ngõ. Chú tôi trước đây cũng đi theo bố làm phụ xe. Lên nhà em, sau một hồi nói chuyện, mặt chú tôi đột ngột biến sắc, mẹ em cũng thế. Cuộc nói chuyện bỗng nhiên trở nên ngượng ngập và nhạt nhẽo, tôi và em không hiểu vì sao …

Hôm sau gọi điện lên cho em, em lảng tránh tôi, giọng em đầy nước mắt, em nói muốn chia tay…

Tôi không thể hiểu nổi tại sao sau bao khó khăn để có những gì tốt đẹp nhất lại có thể thay đổi chỉ trong tíc tắc. Tôi đau khổ, điên cuồng gọi điện cho em, em không nghe máy…

Sau bao lần liên lạc, cuối cùng em cũng chịu nói nhưng lại là một câu mà tôi không bao giờ muốn nghe: “mình sẽ chỉ là anh em thôi anh ạ!”

Tôi không thể chấp nhận. Vì tôi quá yêu em. Tôi không thể mất em.

Thấy tôi quá đau khổ, cô chú tôi đã gọi tôi vào để nói chuyện, tôi sững sờ khi biết được sự thật câu chuyện.

Em là con của bố tôi, là em cùng cha khác mẹ với tôi.

Em là kết quả của một mối tình vội vàng và một lời hứa mong manh của bố khi bố lái xe đường dài qua nơi ấy, để lại cho mẹ em phải nuôi em với nỗi đau tột cùng.

Trời ơi! tại sao tôi lại phải vướng vào chuyện tình cảm này chứ? Tại sao lại là em, người con gái tôi yêu? Tôi đã yêu em, giờ làm sao mà tôi có thể coi em như một cô em gái của tôi được đây? Oan trái quá!

Mời các bạn trở về với thế giới của phái đẹp Việt Nam! (http://eva.vn)

Thời gian
11-08-2008, 07:01 AM
Ông trời đang trêu ngươi con người ư , đặt ra những hoàn cảnh khó khăn và dỡ khóc dỡ cười như thế này .

nhatvynguyen
11-08-2008, 09:27 AM
Việc đã như thế thì đành chấp nhận thôi,không còn cách nào khác,mong bạn sớm vượt qua nỗi buồn.

bubu
11-08-2008, 09:50 AM
nghĩ mà thấy đau thật đấy, bạn có tin đó là số phận k??cố gắng vợt qua bạn nhé!!!

Ami_Angel
11-08-2008, 10:34 AM
Du`ng wa' dau bu`n Eva ah va` hay cha'p nhan su that hay thuong yeu va` chia se voi co ay ba`ng tat ca ti`nh thuong va` lo`ng nhan ai' Eva nhe' , cuoc so'ng khong he` ba^'t co^ng nhu anh nghi` the' dau
_____AMI_____

my_duyen
11-08-2008, 10:50 AM
Bạn đau khổ trăm lần, em gái của bạn cũng đau khổ không kém. Nhưng cô ấy đã chấp nhận sự thật, đang từng bước vượt qua sự đau khổ. Hãy nhìn về phía trước, bạn nhé. Cái gì của quá khứ thì hãy để nó chìm sâu trong quá khứ. Nếu bạn cứ như thế này thì linh hồn của cha bạn ở suối vàng cũng không thể yên nghĩ được.
Mong bạn sẽ sớm vượt qua nỗi đau này, mặc dù nó không dễ dàng một chút nào.
Cố lên bạn nhé! Nếu bạn cần có người tâm sự thì hãy ép nick của mình: "nuthan_khongten".
Good luck!

/* Dù đêm rất dài nhưng bình minh rồi cũng sẽ xuất hiện */

akay1500
11-08-2008, 11:38 AM
Thật đau khổ cho bạn và em ấy khi bị biến thành nạn nhân. Bố bạn cho dù với lý do gì cũng đã " ăn" quá mặn, còn chú bạn thì nhẫn nại đến mức độ tàn ác. Nhưng lúc này khó có thể nói thêm gì, hãy cố gắng động viên em ấy cùng vượt qua thôi.

Silent Hero
11-08-2008, 01:00 PM
Thiên Long Bát Bộ ... Đoàn Dự ... hix hix ....

langdu
11-08-2008, 03:22 PM
cũng chẳng có gì! rồi em cũng sẻ quên được chuyện này thôi , người ta thường nói "Cha ăn mặn con khát nước " là thế , bây giờ đã biết được em của mình rồi , hãy chăm sóc em mình nhiều hơn

maimaidp
11-08-2008, 07:44 PM
CHUC MUNG BAN!Ban da gap may vi da fat hien van de truoc khi qua muon! Ban baygio hay dung cam len doi mat voi su thuc , 1 su thuc ko ngot ngao ty nao, hay quan tam toi em gai minh hon nua, hay thuong yeu em voi tu cach EM GAI, hay quan tam va chia se voi nguoi ma bo cua ban chua co dip cham soc de ba cam thay tren doi nay dan ong ko xau tat ca dau. Hay lam voi di noi long dau don cua ba khi nuoi con 1 minh va dieu tieng du luan. Ban hay can dam vuot qua va du sao ban cung tim thay 1 nguoi em gai dang yeu den nhu vay do la niem an ui lon trong cuoc doi. DUNG QA BUON va THAT VONG den the! Hay la 1 NGUOI DAN ONG CHAN CHINH TRONG MOI HOAN CANH! Chuc ban thanh cong!

hirameki
11-08-2008, 10:45 PM
người lớn chỉ biết sung sướng trong phút chốc rồi để lại hậu quả cho con mình sau này, khi đọc đến đoạn bố anh là tài xế đường dài thì tôi đã thầm hiểu toàn bộ câu chuyện vif đối với tôi, những người lái xe đường dài thường rất như thế.xin chia sẻ nỗi đau cùng anh,không có gì đau khổ bằng yêu một người, thấy người ta trước mặt đó mà không thể đến với nhau. Có lẽ thời gian sẽ xóa đi tất cả, một trong 2 người nên đi tỉnh khác hay nước khác làm việc nếu có điều kiện, lo lắng cho sự sống sẽ giúp 2 người nguôi ngoai phần nào nỗi đau........

djsubin
11-08-2008, 10:58 PM
Sao bạn kg nghỉ về 1 hướng khác có lẻ sẻ đở hơn...
Sao bạn kg nghỉ củng còn may là mọi chuyện dừng lại đúng lúc chứ nếu lở kết hôn và......lúc đó mình nghỉ có lẻ bạn kg còn con đường nào để đi đâu.
Cố lên bạn ơi thời gian sẻ làm mờ đi mọi thứ kể cả nổi đau.

phuochanh
11-08-2008, 11:28 PM
Ban nen quen di, khonmg con co hoi cho ban nua dau. ban hay tin nhu vay va lam nhu vay, chuc ban vui va som tim duoc mot nguyoi nao khac

gadaubac55
12-08-2008, 08:45 AM
Chỉ "Sốc" thời gian đầu thôi rồi bạn sẽ vượt qua (Nếu bạn và cô em chưa có hành động gì quá xa) thì càng dễ giải quyết.Bạn có cô em gái cùng cha khác mẹ đẹp,dịu hiền như ước còn gì nữa.Động viên cả em gái vì cô ấy cũng bị "Sốc" như bạn.Chúc gđ bạn hạnh phúc.

salygau
12-08-2008, 03:10 PM
hãy vui lên đi bạn, dù sao cũng qua rùi đừng bùn nữa hãy coi như 1 tình cảm mình trao cho em gái mình đi he ^OO^ hãy quên chuyện đó và kiếm 1 người khác để tâm sự vui bùn chúc bạn vui

tomachan
13-08-2008, 03:21 PM
Dùi ui, người ta đang đau khổ mà mấy vị cứ an ủi kiểu ấy, "te văn tua cõi lòng" mà chít mứt!!! Ông bố này chơi đểu thật đấy, sống thì làm khổ vợ (may mà bà ý không bít, không thì... ông bố chít sớm hơn thế nhỉ!?!), chết làm khổ con. Ông ý sao mà lại sắp đặt để con trai con gái gặp nhau mà không biết là ruột thịt bao giờ chứ? Nếu ông ý báo mộng (hoặc gì đó tương tự) thì đã không có kết quả như thế này (mình hơi mê tín, nhẩy!?!). Nhưng ấy ạ, dù gì thì chuyện cũng đã rồi. Tôi sẽ không bảo bạn: Ngã rồi hãy mạnh mẽ đứng lên, đừng lún sâu vào tìnhcảm như thế; hãy noi gương em bạn kìa; nhìn xem, còn nhiều người đau khổ hơn bạn đó; ... mà tôi không nói. Bạn muốn để cuộc sống nhấn bạn xuống hay bạn còn nhiều điều muốn làm? Nếu đau khổ như thế, sao không làm từ thiện về chương trình "Trái đất đang cần khí ô xi trong phần còn lại của cuộc đời mà bạn hiến tặng" (tôi không muốn nói là "tự con"; con = tử =>... tự suy nghĩ ra nhé). Tôi cũng không muốn nói quá cứng nhắc, mà chỉ là một câu chuyện. Bạn đọc, bạn suy nghĩ, rồi bạn ra cái gì? Một câu cảm ơn cho tôi hay một lời chưỉ thầm của bạn? Bạn biết đấy, cái gì mình làm hỏng, hoặc người khác làm hỏng chắc chắn cũng có một phần trách nhiệm của mình. Vì vậy ...
Cái lời khuyên của mình cũng có thể là mấy câu mình bảo "sẽ không bảo bạn" của mình đấy!

Thân - một người bạn không quen.

Hoang Tuan
13-08-2008, 04:37 PM
Định mệnh cay đắng!. Có gắng lên bạn ạ, dù không muốn vẫn phải vượt qua!

Minhlan2007
15-08-2008, 12:54 PM
Chuyện đời thường mà bạn,dù sao bạn cũng phải cố gắng vượt qua thôi.Sao bạn lại là con trai của "Tài xế"?Hỏi ông Trời..........

vihoanglong
15-08-2008, 01:10 PM
đúng là phũ phàng quá phải ko các bạn mong bạn sớm vươt qua nỗi buồn này

Lymuoi
15-08-2008, 01:21 PM
Đúng là "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng" :(. Câu chuyện đáng buồn :(.

gadaubac55
18-10-2008, 08:13 PM
Cảm ơn các bạn đã tham gia ý kiến cho mình.mình bận quá hôm nay mới đi công tác về .thanhf thật xin lỗi các bạn

hunghd
18-10-2008, 08:56 PM
toi nghĩ ban dừng quá dau buồn mình ko biết là ko có tội chứ mình dâu có muôn thế phải ko