PDA

View Full Version : Chồng bội bạc, con bất hiếu


Mun_Eva
12-08-2008, 10:57 AM
Chồng tôi có con với người khác, còn con gái thì không nhận mẹ đẻ...

Tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, cái tuổi mà nhiều người phụ nữ có một cuộc sống an nhàn dễ chịu bên cạnh chồng và những đứa con trưởng thành. Còn tôi thì hoàn toàn tay trắng.

Trước đây, tôi cũng đã từng có một người chồng và một gia đình. Tôi sống chỉ được hạnh phúc vài năm đầu, còn sau đó là những nỗi đau triền miên. Đâu có phải vì kinh tế khó khăn. Nhiều gia đình khác muân thuẫn vì thiếu thốn, còn gia đình tôi thì ngược lại, công việc kinh doanh thuận lợi. Nguyên nhân là do thói trăng hoa của chồng tôi. Càng làm ăn phát đạt, anh ta lại càng có nhiều người đàn bà khác ở bên ngoài. Tôi biết chuyện, khóc lóc, làm to chuyện, tìm đến họ đánh ghen, nhưng càng như thế chồng tôi lại càng công khai. Chồng tôi coi việc mình qua lại với người đàn bà khác là chuyện bình thường, tôi phải chấp nhận như một việc hiển nhiên. Lâu dần thành chai sạn, tôi đành cắn răng chịu đựng. Vì ít nhất như thế tôi vẫn giữ được chồng, gia đình. Tôi bám vào hy vọng rằng nhiều người đàn ông chỉ bay bướm bên ngoài khi họ còn trẻ, khi họ có tuổi thì tất cả những cô nhân tình trẻ đẹp cũng bỏ họ mà đi, khi đó chắc chắn họ sẽ quay trở về với mái ấm của mình. Tôi không thể ngờ rằng một trong các cô gái đó không đơn giản chỉ là cần tiền của chồng tôi. Họ có con với nhau, chồng tôi đòi ly dị.

Mười mấy năm chung sống không có ý nghĩa gì với chồng tôi. Vợ chồng đi lên từ hai bàn tay trắng, cơ nghiệp được như vậy là công sức của cả hai khó nhọc tạo dựng cùng nhau. Tôi đơn giản cho rằng, ly dị thì chia đôi tài sản. Tôi không thể ngờ chồng tôi lại nhẫn tâm, thủ đoạn đến như vậy. Mọi tài sản bị anh ta sang tên tẩu tán hết. Còn mảnh đất mà chúng tôi xây nhà ở từ khi lấy nhau là đất của bên nội. Gia đình nhà chồng đều sống quanh đó, họ nói bóng gió rằng đó là đất của nhà họ, tôi không còn là con cháu trong gia đình thì không có quyền ở. Sau những năm lao động cực khổ cùng chồng gây dựng sự nghiệp tôi hoàn toàn trắng tay. Người thân giúp tôi kiện. Tôi không thiết tha mình sẽ được bao nhiêu mới là đúng. Tôi còn đứa con gái 17 tuổi, tôi phải có kinh tế mới, có tiền mới nuôi dậy con tốt được.

Nhưng điều đau thấu tâm can một người phụ nữ lại là đứa con, không những không thương mà còn coi thường mẹ ruột. Tôi chết sững giữa phiên tòa khi nó tuyên bố muốn ở với bố và dì vì bố có khả năng tài chính tốt hơn, sống với bố có dì mà dì thì cũng như mẹ. Trời ơi, đứa con mang nặng đẻ đau sẵn sàng nhận người phụ nữ chửi bới mẹ ruột nó trước mặt bao nhiêu người là mẹ. Và những lời con gái nói trước tòa được bố thưởng bằng khoản tiền tiêu vặt mua sắm quần áo. Người mẹ như tôi đã làm gì nên tội để đứa con gái từ mặt chỉ vì tiền. Tôi khóc bảo muốn được nuôi nó thì nó nói “Mẹ chịu khổ một mình đi đừng bắt con chịu khổ cùng”. Ngày tôi dọn khỏi nhà đến ở tạm nhà thuê, chính đứa con dứt ruột đẻ ra và người chồng gần hai mười năm chung sống đến “giám sát” xem tôi có đem “nhầm” thứ gì đi hay không.

Tôi sống mà như người đã chết, mất chồng và mất cả con. Đứa con gái ngày càng hư hỏng. Nó đi chơi suốt ngày, bỏ bê học hành. Nó chẳng mấy khi có mặt ở nhà bố đẻ, thỉnh thoảng nó sang ở với tôi chỉ để xin tiền. Mỗi lần tôi nhắc nhở nó buông thõng một câu: “Bà già còn nói nhiều thì tôi đi luôn”. Nhìn con buông thả hư hỏng mà tôi bất lực không thể làm gì. Nếu tôi im lặng thì tôi mới còn được nhìn thấy con gái, được nó ôm khi nó muốn xin một thứ gì đó.

Hai người được coi là thương yêu nhất đời sao có thể đối xử nhẫn tâm với tôi đến như vậy. Cả đời tôi hy sinh vì chồng vì con, tôi tự thấy bản thân mình chưa bao giờ làm điều ác phương hại đến ai. Tôi đã làm gì sai để bị trả giá như thế? Quãng đời còn lại tôi sẽ sống ra sao?

(Theo Eva.vn)

Mời các bạn quay trở về với thế giới của phái đẹp Việt Nam! (http://eva.vn)

phuongha
13-08-2008, 10:23 PM
chau chao co.chau ten la phuong ha.chau da doc bai viet cua co va hy vong rang nhung loi tam su cua chau co the giup co do buon mot chut.chau nghi nhung nguoi nhu chong co ko phai la duy nhat dau a.nhung doi voi con gai co thi chau rat ngac nhien vi ban ay ich ki qua.chau nghi co the vi co cung kha cung chieu ban ay phai ko a?vi khi duoc chieu chuong nguoi ta ich ki lam a.chau con rat tre kinh nghiem cuoc song cung chua co nen ko biet khuyen co the nao.chau chi nghi rang trong cuoc song con nguoi ta phai hoc cach chap nhan su that co a.nhung nguoi ko may man nhu co o xa hoi nay co nhieu lam.con nguoi ta ai cung phai chiu dung nhung cay dang trong doi .chau hy vong co co the dan dan coi no nhu kiep nan minh da phai ganh chiu va nhin vao nhung dieu tot dep cua cuoc song cua cuoc song.chuc co co nghi luc de vuot qua nhung kho khan trong cuoc song.chao co

akay1500
13-08-2008, 11:29 PM
Chị thật đáng thương, thật đáng giận. Câu nói này không phải phát ra từ một kẻ " dồi hơi" hay ác khẩu mà chọc vào chuyện của buồn của người khác. Đối với các thành viên của diễn đàn này, em coi họ như anh chị em ( tất nhiên không thể so sánh với các thành viên của GĐ em được ) vì có nhiều chuyện em chia sẻ với họ; mong chị hãy coi như lời tâm sự của một thằng em ngang bướng của chị nhé ! Chị sai nhiều quá: chị đi đánh ghen là hạ sách vì làm cho chồng chị có cớ " bị mất mặt trước thiên hạ" để chê chị; chị " chai sạn" là biểu hiện của người nhu nhược. Tuy sự đã rồi xong chị cũng không thiếu gì cách để kéo anh ấy về với chị.

Chuyện đó bỏ qua đi, giờ không cứu vãn được nữa; Dù sao, chị cần tỉnh táo để xác định mục tiêu trước mắt đi: chị sẽ sống 1 mình hay tìm " một chỗ dựa" ? Việc chính là ở đây: chị vẫn phải sống, sống đàng hoàng mà vượt qua nỗi đau này. Nếu chị quỵ ngã, con gái chị sẽ không bao giờ về với chị ( thật tiếc khi phải góp ý cùng chị: chị không nên kỳ vọng nhiều gì từ đứa con của chị); còn của cải vật chất ư? chị khỏe và tỉnh táo thì vẫn có thể làm ra được. Không hiểu chị có tin thuyết nhân quả hay không nhưng em muốn chị nghe lại câu này: Trời không phụ người có tâm. Chúc chị sớm ổn định tinh thần để vượt qua thử thách lớn này.

Minhlan2007
15-08-2008, 12:23 PM
"TIỀN" một vấn đề ko thể xem nhẹ được trong cuộc sống,tất nhiên mình ko nên cho nó là trên hết nhưng cũng ko kém phần quan trọng.Sống trên đời ai cũng chỉ cần 2 chữ "TÌNH" và "TIỀN",nếu như "TÌNH" chị đã mất thì "KIẾM TIỀN"đi chị,lấy đó làm lẽ sống và thú vui ,chị vẫn còn rất trẻ để có thể làm lại cuộc đời. Ngẩng mặt lên mà sống sẽ có ngày "chồng" và "con gái" chị phải hối hận vì đã tệ bạc với chị.Xin đồng cảm và chia buồn với chị

vuphuongdung
15-08-2008, 12:30 PM
Híc......thật phủ phàng quá đi.................

tomachan
15-08-2008, 04:32 PM
Đừng dằn vặt mình, như: "Con gái mình hư hỏng vì mình..." rồi "Mình nên nuôi dạy nó, và nên cam chịu!?!" :duringmidterm:Tại sao chị phải làm thế? Tại sao? Chị ơi chị. Đã như vậy chị còn giữ làm gì? Đứa con gái ấy, để cuộc sống dạy cho nó thế nào là đời người. Đến khi tay trắng thì mới trắng mắt ra. Chị ạ, bao năm khổ cực làm lụng về tay chồng con hết, vậy thì chị còn nuối tiếc cho đứa con hư hỏng và người chồng tệ bạc ấy làm gì??? Vì đến nghĩa mẹ nó còn không biết, thì chị cũng chẳng cần mẫu tử với nó nữa. Xin tiền ư? Nó đến với chị khi ông bố ki bo và tệ bạc của nó không cho tiền, vì "tiền tao phải cho bồ tao, không có chỗ cho mày!?!" nên nó mới đến và... ôm chị. Và xin tiền.

Em nghĩ khi nó đã đến với mục đích như vậy, chị cứ thẳng tay tát cho nó mấy phát. Và nói rằng không cần loại con gái như nó. Chắc nó sẽ chẳng nhận ra đâu. Vì vậy chị cũng chẳng cần quan tâm đến nó nữa. VÀ bảo ông bố NẾU KHÔNG CHU TOÀN ĐƯỢC CHO NÓ, THÌ ĐỪNG NHẬN TRÁCH NHIỆM NUÔI DẠY NÓ.

Chị ạ, nếu đã trôi đi những thứ chẳng đẹp đẽ gì với chị, với mọi người, thì chị hãy vứt bỏ những thứ ấy, tìm đến một tương lai sáng. Chị còn nhiều cơ hội lắm, cuộc đời cho chị cái này thì cũng sẽ lấy của chị thứ kia. Vì tạo nên cuộc đời, không phải chồng chị. Không phải con chị. Những người bồ của lão chồng chị hay chị. Mà là mọi người, pháp luật, đạo lý, và công bằng. Nếu ở đây không có đạo lý, ở kia không có công bằng, thì luôn có mọi người. Mọi người không thể lấy pháp luật, đạo ;ý hay công bằng ra được. Họ sẽ giúp đỡ, như em giúp đỡ chị, những người trong forum này, và tất cả những ai có một trái tim, họ đọc được, họ sẽ cảm nhận được, và họ sẽ thêm một lời "cố lên" cho chị. Như em, như những người trong forum này, và tất cả những ai có một trái tim...

Chị ơi, cố lên!!!:36:
Thân - một người bạn không quen