Black Star
16-06-2009, 11:07 AM
Để lọt vào “hang ổ” của đường dây môi giới hôn nhân trái phép tại TPHCM và một số tỉnh ĐBSCL do bà H. đứng đầu, tôi đã tìm đến nhà T. - một cô gái xinh đẹp sống tại Cần Thơ vừa “trúng tuyển” trong đợt chọn cô dâu Việt lấy chồng Hàn Quốc.
Gian nan đường vào “tổ quỷ”
http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2009/06/16/doidoi1-16609.jpg (http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2009/06/16/doidoi1-16609.jpg)
Nơi tác hợp hôn nhân “chớp nhoáng” cho các cô dâu Việt và chú rể Hàn.
Hôm tôi đến nhà, với vẻ mặt hoan hỉ, T. khoe: “Chị vừa mới đăng ký kết hôn. Hai tuần nữa, chị sẽ theo chồng về Hàn Quốc. Chồng chị là công nhân và đã vài lần về quê thăm gia đình chị. Căn nhà này vừa được sửa lại nhờ tiền chồng chị cho đó. Anh ấy là người hiền lành và lịch sự hơn những ông chồng Đài Loan mà mấy đứa em họ chị đã lấy. Anh ấy còn hứa khi qua Hàn sẽ lo cho chị vào làm cùng công ty”.
Đặt ly nước xuống bàn, T. nói như mách nước: “Cần Thơ có rất nhiều chỗ mai mối lấy chồng nước ngoài nhưng cũng có chỗ được chỗ không. Nghe hoàn cảnh của em khó khăn, chị sẽ bày cách để em tìm gặp người chắc chắn sẽ giúp được em. Đó là má H. ở trên Sài Gòn. Nhưng trước khi lên được nhà má H., em phải đến gặp bà Ba - một người chuyên xét tuyển các cô gái dưới quê đưa lên Sài Gòn. À! Khi gặp bà Ba, em nhớ phải tỏ ra hiền lành và có học thức đó nha. Vì chồng Hàn nó thích vợ hiền lắm”.
Theo lời T., tôi tìm đến nhà bà Ba ở trong khu vực xa hút của quận Bình Thủy, nằm cách thành phố Cần Thơ khoảng trên 10km. Sau ba lần ra vào tìm kiếm tôi mới gặp được người đàn bà nổi tiếng mát tay trong việc “se duyên” các cô dâu Việt với chú rể Hàn và kiếm được rất nhiều tiền sau mỗi “phi vụ”.
Bà Ba trạc tuổi 60, dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt đanh lại và có giọng nói rất to. Tiếng là như vậy nhưng khi quan sát, tôi thấy nhà bà chỉ là nhà tranh vách lá, đồ đạc không có gì đáng giá. Vậy mà khi vừa giáp mặt tôi, bà Ba đã lên giọng quảng cáo: “Bây muốn lấy chồng nước ngoài là tìm đúng chỗ rồi đó. Tao đã mối cho nhiều đứa rồi. Đứa con gái của tao không được như bây mà cũng đi Đài Loan rồi, có tháng nó gởi về cho cả chục triệu đồng đó...”.
Dứt lời, bà Ba quay sang tôi nói: “Giờ cho tao biết hoàn cảnh của bây coi?”. Tôi bẽn lẽn trình bày: “Dạ! Con đang học đại học năm thứ hai, khoa Sư phạm tại trường Đại học Cần Thơ. Cha bỏ mẹ đi theo vợ bé và để lại cho mẹ con số nợ gần 20 triệu đồng. Hiện gia đình rất khó khăn nên con muốn đổi đời để có tiền trả nợ cho mẹ ở quê”.
Nghe muồi tai, bà Ba gật đầu nói: “Thôi được rồi, thấy hoàn cảnh bây tội nghiệp, tao hứa sẽ giúp”. Bà Ba nhấc điện thoại gọi với giọng sang sảng: “Con bé hôm bữa được 5 thì con này được 8 điểm. Đang đi học, muốn giúp đỡ mẹ. Năm ngày nữa có đoàn về hả? Được, để kêu nó lấy giấy tờ rồi tao dẫn lên”.
Gác máy, bà Ba quay sang phía tôi dặn dò: “Về nhà chuẩn bị cho tao sổ hộ khẩu, giấy khai sanh, giấy chứng nhận độc thân và chứng minh nhân dân, nhớ phải là bản chính đó nhé!”. Khi tôi chuẩn bị ra về, bà còn nói với theo: “Tao mà biết bây tìm đến nhờ vả thế này tao đã tìm gặp từ mấy hôm trước rồi. Vì bây tìm đến gặp tao nên tao sợ bây là công an đấy mà”. Khi có trong tay các giấy tờ, tôi đến gặp bà Ba và được bà đưa lên TPHCM cùng với hai cô gái khác, cũng quê ở Cần Thơ.
Đón tôi và gần chục cô gái nữa tại bến xe miền Tây (Q. Bình Tân), bà Nguyễn Thị H. (tên thường gọi là má H.) cố nở nụ cười thân thiện. Tuy nhiên, trong ánh mắt của người đàn bà này, tôi luôn có cảm giác nó ẩn chứa lòng tham và một sự tráo trở nào đó.
Chiếc xe 16 chỗ chở các cô gái tiếp tục lăn bánh trên các tuyến đường của Sài Gòn hoa lệ. Trong mắt các cô gái đến từ các tỉnh Cần Thơ, Sóc Trăng, Đồng Tháp... thì đây có lẽ là lần hiếm hoi được ra chốn đô thành, để rồi sau đó phải phó mặc đời mình nổi trôi nơi đất khách.
Gian nan đường vào “tổ quỷ”
http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2009/06/16/doidoi1-16609.jpg (http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2009/06/16/doidoi1-16609.jpg)
Nơi tác hợp hôn nhân “chớp nhoáng” cho các cô dâu Việt và chú rể Hàn.
Hôm tôi đến nhà, với vẻ mặt hoan hỉ, T. khoe: “Chị vừa mới đăng ký kết hôn. Hai tuần nữa, chị sẽ theo chồng về Hàn Quốc. Chồng chị là công nhân và đã vài lần về quê thăm gia đình chị. Căn nhà này vừa được sửa lại nhờ tiền chồng chị cho đó. Anh ấy là người hiền lành và lịch sự hơn những ông chồng Đài Loan mà mấy đứa em họ chị đã lấy. Anh ấy còn hứa khi qua Hàn sẽ lo cho chị vào làm cùng công ty”.
Đặt ly nước xuống bàn, T. nói như mách nước: “Cần Thơ có rất nhiều chỗ mai mối lấy chồng nước ngoài nhưng cũng có chỗ được chỗ không. Nghe hoàn cảnh của em khó khăn, chị sẽ bày cách để em tìm gặp người chắc chắn sẽ giúp được em. Đó là má H. ở trên Sài Gòn. Nhưng trước khi lên được nhà má H., em phải đến gặp bà Ba - một người chuyên xét tuyển các cô gái dưới quê đưa lên Sài Gòn. À! Khi gặp bà Ba, em nhớ phải tỏ ra hiền lành và có học thức đó nha. Vì chồng Hàn nó thích vợ hiền lắm”.
Theo lời T., tôi tìm đến nhà bà Ba ở trong khu vực xa hút của quận Bình Thủy, nằm cách thành phố Cần Thơ khoảng trên 10km. Sau ba lần ra vào tìm kiếm tôi mới gặp được người đàn bà nổi tiếng mát tay trong việc “se duyên” các cô dâu Việt với chú rể Hàn và kiếm được rất nhiều tiền sau mỗi “phi vụ”.
Bà Ba trạc tuổi 60, dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt đanh lại và có giọng nói rất to. Tiếng là như vậy nhưng khi quan sát, tôi thấy nhà bà chỉ là nhà tranh vách lá, đồ đạc không có gì đáng giá. Vậy mà khi vừa giáp mặt tôi, bà Ba đã lên giọng quảng cáo: “Bây muốn lấy chồng nước ngoài là tìm đúng chỗ rồi đó. Tao đã mối cho nhiều đứa rồi. Đứa con gái của tao không được như bây mà cũng đi Đài Loan rồi, có tháng nó gởi về cho cả chục triệu đồng đó...”.
Dứt lời, bà Ba quay sang tôi nói: “Giờ cho tao biết hoàn cảnh của bây coi?”. Tôi bẽn lẽn trình bày: “Dạ! Con đang học đại học năm thứ hai, khoa Sư phạm tại trường Đại học Cần Thơ. Cha bỏ mẹ đi theo vợ bé và để lại cho mẹ con số nợ gần 20 triệu đồng. Hiện gia đình rất khó khăn nên con muốn đổi đời để có tiền trả nợ cho mẹ ở quê”.
Nghe muồi tai, bà Ba gật đầu nói: “Thôi được rồi, thấy hoàn cảnh bây tội nghiệp, tao hứa sẽ giúp”. Bà Ba nhấc điện thoại gọi với giọng sang sảng: “Con bé hôm bữa được 5 thì con này được 8 điểm. Đang đi học, muốn giúp đỡ mẹ. Năm ngày nữa có đoàn về hả? Được, để kêu nó lấy giấy tờ rồi tao dẫn lên”.
Gác máy, bà Ba quay sang phía tôi dặn dò: “Về nhà chuẩn bị cho tao sổ hộ khẩu, giấy khai sanh, giấy chứng nhận độc thân và chứng minh nhân dân, nhớ phải là bản chính đó nhé!”. Khi tôi chuẩn bị ra về, bà còn nói với theo: “Tao mà biết bây tìm đến nhờ vả thế này tao đã tìm gặp từ mấy hôm trước rồi. Vì bây tìm đến gặp tao nên tao sợ bây là công an đấy mà”. Khi có trong tay các giấy tờ, tôi đến gặp bà Ba và được bà đưa lên TPHCM cùng với hai cô gái khác, cũng quê ở Cần Thơ.
Đón tôi và gần chục cô gái nữa tại bến xe miền Tây (Q. Bình Tân), bà Nguyễn Thị H. (tên thường gọi là má H.) cố nở nụ cười thân thiện. Tuy nhiên, trong ánh mắt của người đàn bà này, tôi luôn có cảm giác nó ẩn chứa lòng tham và một sự tráo trở nào đó.
Chiếc xe 16 chỗ chở các cô gái tiếp tục lăn bánh trên các tuyến đường của Sài Gòn hoa lệ. Trong mắt các cô gái đến từ các tỉnh Cần Thơ, Sóc Trăng, Đồng Tháp... thì đây có lẽ là lần hiếm hoi được ra chốn đô thành, để rồi sau đó phải phó mặc đời mình nổi trôi nơi đất khách.