Hai năm trước, rời vùng quê biển nghèo ở xã Bình Châu, huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, Trần Thị Tuyết Nhung vào TP làm công nhân may với gánh nặng phải chu cấp cho hai đứa em đang ăn học tại quê. Nhung đi với niềm hân hoan trong lòng: “Mình là chị cả, lo cho các em học thành tài cũng là chuyện thường tình”.
Thế nhưng sau hai năm làm công nhân trong Công ty Pou Yuen, lương Nhung cũng chỉ dừng ở mức trên dưới 1,2 triệu đồng/tháng. Tiền thuê phòng, điện nước hơn 200.0000 đồng/tháng, cộng với tiền ăn mỗi tháng hết khoảng 650.000 đồng. Đó là chưa kể chi tiêu hằng ngày cho đời sống một công nhân nữ nên mỗi tháng Nhung để dành chẳng được bao nhiêu. Và khi gia đình có việc gọi điện báo, Nhung thường phải chạy vạy khắp nơi để vay mượn gửi về quê.
Mẹ con chị Duyên và món nợ 13 triệu đồng chưa biết bao giờ trả được - Ảnh: Đ.Thanh
Giấc mơ khó nhọc Rời xa quê nhà vào TP lập nghiệp, biết bao thanh niên nhập cư ôm ấp giấc mơ đổi đời. Họ quần quật làm việc trong các công ty, xí nghiệp, chi tiêu dè sẻn, để dành tiền với nhiều dự định cho tương lai. Thế nhưng, tình hình suy thoái kinh tế, giá cả tăng cao, lương phập phù, số tiền còm dành dụm bấy lâu nay bỗng chốc bay vèo.
“Thú thật, lâu không nhận được tin ba mẹ thì nhớ lắm nhưng khi có điện thoại ngoài quê gọi lên tôi lại run. Lần nào cũng có việc cần phải gửi tiền về. Nào là hai đứa em đóng tiền học, rồi ba mẹ ốm, biển động không đánh cá được, nợ nần, túng bấn... Những lúc ấy tôi lại chạy hỏi mượn đầu này đầu kia vài trăm ngàn, chờ lĩnh lương trả lại”, Nhung thổ lộ. Và những tháng tiếp theo lại phải sống dè sẻn, tiết kiệm thêm, bữa cơm thiếu dần phần thịt cá, chỉ còn rau, tương, đậu hũ...
Đinh Khoa, công nhân Công ty DewBerry, Khu công nghiệp Sóng Thần, Bình Dương, cũng rơi vào cảnh nợ nần chồng chất. Mức lương Khoa bình quân mỗi tháng chỉ gần 1,5 triệu đồng. Thỉnh thoảng, mấy đứa em ở quê lại réo hỏi xin tiền đóng học phí cộng với chi tiêu cho bản thân Khoa không tích lũy được đồng nào. Xa quê gần bốn năm, tết này Khoa mới về thăm quê lần đầu. Để có tiền về quê, người thợ trẻ này đã phải vay mượn thêm bạn bè, người thân 3 triệu đồng dằn túi.
Anh nói thêm: “Mấy đứa bạn tôi cũng đều phải vay mượn cả. Nhiều đứa lương thấp không đủ sống đành vay nóng, tới tháng lĩnh lương chủ nợ đứng ngay máy ATM thu luôn cả gốc lẫn lãi”. Cứ thế, đến tháng kế tiếp thiếu tiền, những công nhân này lại phải vay tiếp, nợ chồng nợ. “Nay nhiều công nhân gặp cảnh thất nghiệp do thiếu đơn hàng, có người đành chuyển sang nhà trọ khác trốn nợ, sống lây lất qua ngày...” - Khoa nói.
Phan Danh Tuấn, hơn 30 tuổi, công nhân Công ty Lyntex, Khu chế xuất Linh Trung 1, quận Thủ Đức. Hơn ba năm làm việc tại TP, Tuấn dành được ít tiền dự tính cưới vợ. Tình hình khó khăn chung nên công ty không còn nhiều hàng để làm tăng ca, Tuấn chỉ lĩnh lương căn bản được 1,5 triệu đồng/tháng. Vừa rồi Tuấn phải rước mẹ từ quê nhà Vĩnh Phúc vào TP để chăm sóc, chữa trị bệnh nhức đầu kinh niên cho cụ. Số tiền để dành cưới vợ của Tuấn nhanh chóng bay vèo theo những đơn thuốc.
Bà Nguyễn Thị Doan, mẹ Tuấn, kể có bữa bà phải lọ mọ vác nồi sang mấy phòng trọ bên cạnh để vay từng lon gạo thổi cơm cho hai mẹ con ăn cầm hơi. “Bình gas đã hết mấy bữa nay chưa có tiền thay. Hôm bữa thằng Tuấn còn phải chạy hỏi bạn bè vay 200.000 đồng mua thêm thuốc cho tôi uống. Nghĩ rằng con vào TP làm công nhân sẽ đổi đời, khá lên, ai dè khổ thế này” - bà Doan thở dài.
[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].