Khi nó mở cửa phòng, An đang nằm trên giường nghe nhạc.
- Mày đúng giờ quá ha!- An cười tươi chào nó. Nụ cười làm tim nó đập rộn ràng.- Tao cứ sợ mày không đến
- Mày mong tao thế cơ à?- Nó nửa đùa nửa thật. An cũng không vừa.
- Mong cái con khỉ. Mẹ tao nấu nhiều đồ ăn khuya lắm, mày không tới một mình tao ăn sao hết.
Trời, thất vọng tậht. Làm lơ bộ mặt bí xị của nó, An ngồi dậy bắt ti vi. Trận đấu sẽ bắt đầu lúc mười một giờ. Nó nhìn đồng hồ đeo tay, còn mười phút nữa. Run quá, mọi câu chữ nó sắp xếp sẵn trong đầu bây giờ mất tích không dấu vết. Hay là thôi, không nói nữa- nó thoáng nghĩ, nhưng ý nghĩ ấy tồn tại chưa được năm giây. Không được, nó phải nói cho An biết. Đâu còn nhiều thời gian.
Còn năm phút. Nó thầm khấn trời trong lòng, mmong cho mọi việc không quá tệ.
Còn hai phút. Trán nó lấm tấm mồ hôi, mạc cho cái quạt trên trần quay vù vù. An vẫn dán mắt vào ti vi, bình thản nói với nó.
- Nhớ giữ lời nghe mày!
Còn một phút. Cầu thủ hai đội đang bắt tay nhau.
HOÉT!!!
Tiếng còi của trọng tài vang lên, dộng vào đầu nó làm nó giật nảy người. An quay qua, nhìn nó chờ đợi. Mặt nó phút chốc đỏ lên như quả gấc. Nó lắp bắp:
- An... tao... tao...
Có nên nói không? Lí trí nó vẫn còn cãi nhau ì xèo.
-... tao... tao...
Dũng cảm lên! Nó hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt An, nói rành mạch:
- Tao yêu mày!
An bật ngửa vì bất ngờ, rồi khi trấn tĩnh lại được, đặt tay lên đầu nó:
- Mày có bị làm sao không? Lúc nãy đi ngoài đường bị xe tông hả?
Nó gạt tay An ra:
- Tao không giỡn đâu. Tao nói thiệt đó!
Nhưng An có vẻ không tin, lại nhìn lên ti vi:
- Thôi bỏ qua đi! Tao không giận vì mày dám lừa tao đâu.
- Tao không lừa mày!- Nó vừa bực mình, vừa khổ sở. Phản ứng của An nằm ngoài dự đoán, làm nó lúng túng như gà mắc tóc- Nếu mày không tin tao yêu mày thì tao sẽ chứng minh cho mày xem.
Nó ghì chặt An, mặc An vùng vẫy:
- Thằng quỷ, mày...
Câu nói của An bị chặn lại bằng một nụ hôn. Môi An ấm và thơm mùi sữa, có lẽ vừa uống sau bữa tối. Toàn thân nó nóng bừng. Nó luồn tay vào mái tóc đen mềm, kéo An lại gần mình hơn. Lạ thật, sao An không phản kháng?
VÀOOO!!!
Tiếng hò hét trong ti vi làm cả hai như chợt tỉnh. An đẩy nó ra, mắt bỗng ngấn nước:
- Mày...
- Xin lỗi!- Nó hết hồn, đưa tay lau vội giọt nước mắt của An- Tao xin lỗi, An, xin lỗi. Sao lúc đó mày không đẩy tao ra?
- Tại...- An đưa tay lên miệng, mặt mày đỏ lựng lên-... tao đi rửa mặt
An đừng dậy đi vào nhà vệ sinh. Nó lo lắng, sợ mình đã làm tổn thương An. Nó vội vàng quá, chưa hỏi An nghĩ gì mà đã... Thiệt tình, giữ trong lòng thì chịu không nổi, giờ nói ra hết rồi mà cũng chẳng nhẹ nhõm gì hết trơn.
Một lúc sau, An trở ra, mặt và tóc ướt rượt những nước. Cả hai im lặng coi đá banh, không ai nói tiếng nào. Bầu không khí trong phòng ngượng ngùng không thể tà. Hết hiệp một, An thảy cho nó bịch bánh snack. Nó cười ngượng nghịu:
- Mày... không giận tao hả?
An không nhìn nó, hai má ửng lên
- không!.
Ngừng một lát, An ngập ngừng:
- Mày nói mày yêu tao... Từ lúc nào dzậy?
Nó gãi đầu, vẫn khhông dám ngó An dù rất muốn:
- Từ ...năm lớp 11.
- Lâu vậy cơ à? Sao bây giờ mày mới nói?
- Tại... tao sợ không có dịp.
An cười:
- Mày sợ tao chết hay sao? Nhỏ Thu nói với mày phải không? Khờ quá, nó lừa mày đó!- An cười thành tiếng, còn nó thì chưng hửng
- Vậy mày không có bệnh hả?
- Có, nhưng mà không trầm trọng đến mức đó đâu- An thở dài- Tao sẽ qua nước ngoài trị bệnh, chắc cũng phải vài năm. Tao có nói với nhỏ Thu là muốn gặp mày trước khi đi, nhưng sợ mày không về, ai dè nhỏ nghĩ ra “khổ nhục kế” vậy. Lúc đầu tao không đồng ý hợp tác, nhưng sau lại muốn chọc mày, nên... Xin lỗi đã làm mày lo lắng.
Vừa nghe xong, nó nhào tới ôm chặt lấy An, giọt nước mắt vui mừng lăn dài trên má, chảy vào miệng làm nó nghẹn ngào:
- Vậy mà... tao... tao đã rất sợ! Mày... mày ác quá vậy An?
Nó cứ ôm An như vậy, rồi ngủ lúc nào không hay. Đêm đầu tiên nó được ngủ đàng hoàng, vì từ hôm biết chuyện An đến nay, đêm nào nó cũng thao thức vì nỗi sợ mất An.
- Anh An?- nhỏ Thu đẩy cửa phòng, thấy Trung đã ngủ ngon lành, gối đầu lên chân An- Ủa, anh Trung ngủ rồi hả?
- Ừ. Đúng lúc Costa Rica gỡ hòa- An cười, tay vuốt nhẹ tóc Trung- Cái thằng coi vậy mà khóc như đứa con nít.
- Ảnh có nói gì em không?
- Không. Nó nói anh ác. Hình như mình đùa hơi quá.
- Phải vậy thì ảnh mới chịu nhận là ảnh yêu anh chứ!- nhỏ Thu ngồi xuống giường- Rồi anh tính sao?
- Thì ra nước ngoài chữa bệnh chứ sao. Nếu anh có chuyện gì thì Trung sẽ đau khổ lắm. Anh không muốn thế.
Nhỏ Thu cười xòa
- Không lẽ... anh cũng...
An cười, mắt thật hiền khi nhìn Trung đang ngủ, an lành như trẻ thơ. Tình yêu đã bắt đầu như thế nào?
Ba năm sau
- Tôi về đây!- Trung giơ tay chào mọi người, xách cặp táp bước ra khỏi văn phòng. Cô thư ký vội chạy theo
- Trưởng phòng, anh quên xấp tài liệu.
- À, cảm ơn cô- Trung mỉm cười
- Sao hôm nay anh về sớm thế?
- Tôi có hẹn. Chào cô nhé.
Trung bỏ xấp tài liệu vào cặp, đi nhanh ra bãi đậu xe. Ba năm rồi, anh đã chờ An những ba năm rồi, nhưng anh vẫn muốn chờ... Hôm ra sân bay, An nói”Nếu tao về, câu đầu tiên khi gặp mày sẽ là tao yêu mày!” An vẫn chưa có tin tức gì, tuy vậy anh tin An sẽ về.
Anh lái xe về nhà, rồi đi bộ lên ngọn đồi cách nhà không xa. Hôm qua chị giúp việc nói có người đến tìm anh, nhưng anh không có nhà. Người đó hẹn anh hôm nay dưới gốc cây phượng già mùa này trổ hoa đỏ rực trên đỉnh đồi. Có khi nào là An không nhỉ?
Có người đang đứng dưới gốc phượng. Những cánh hoa đỏ thắm rơi lả tả. Anh bước lại gần. Một phút sững sờ khi anh nhận ra... Người đó quay lại, mỉm cười:
- Trung, tao yêu mày!
The end
thivienvanhoc
[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].