Sáng nay, mình tỉnh giấc sớm hơn mọi ngày vì còn chưa nghe thấy báo thức. Liếc ra cửa sổ, bầu trời vẫn đen kịt. Với tay nhìn chiếc đồng hồ, mới có 5h. Cố nằm xuống nhắm mắt, dỗ lại giấc ngủ mà chẳng được...
Cứ nằm như vậy hết nhìn trời lại nghĩ ngợi mông lung. Bước ra sân, bóng tối bao trùm lên vạn vật. Màn đêm vẫn đang ngự trị xung quanh. Rồi quyết định vào bếp làm bữa sáng cho cả nhà và nghĩ liên miên không biết giờ này anh đã ngủ dậy chưa? Không biết đến bao giờ mình mới được phục vụ cho anh như một nghĩa vụ...
Mình và anh như hai đường thẳng song song, biết khi nào mới được gặp nhau. Anh thì cho rằng nó vẫn có thể cắt nhau ở một điểm nào đó trong không gian không xa, nhưng mình không thích nghĩ như vậy. Với mình mọi cái đều phải rõ ràng như trắng và đen vậy. Đêm qua mình lại mơ thấy anh. Trong giấc mơ hình ảnh của anh chập chờn. Mình nhìn thấy mà không chạm vào được. Mình thấy anh đang cố chạy về phía mình, bàn tay đưa ra phía trước như đang cố để nắm lấy tay mình, nhưng có cánh tay ai đang níu anh lại từ phía sau, không phải một cánh tay mà cả rừng cánh tay cơ, có lớn, có bé, có già, có trẻ... Họ kéo anh mạnh quá làm anh cứ nghiêng ngả và chao đảo. Phía bên đó mạnh quá, cả một mớ hỗn độn cứ bám lấy anh. Anh đã nhìn thấy mình, anh chạy như lao mạnh về phía mình nhưng bàn chân anh nhấc lên mà không sao bước đi được vì nó bị cái mớ hỗn độn kia níu quá chặt. Phía bên này chỉ có một mình mình. Mình chẳng đủ mạnh để kéo được. Anh và mình làm sao có thể chiến thắng được cái rừng người kia...
Mình biết tim anh đang đau lắm... và mỗi một cánh tay níu kéo kia làm tóc anh có thêm một sợi bạc. Yêu mình làm anh trẻ ra nhiều, tình cảm của mình làm cho tóc anh xanh trở lại, nhưng yêu nhiều đến mấy mình cũng không thể xua đi những sợi tóc bạc xuất hiện ngày một nhiều trên mái đầu anh...
Mỗi lần bên nhau, anh hay thường nhìn về phía xa xăm vô định. Mình biết anh đang mơ ước, anh đang nghĩ nhiều lắm. Rằng anh đang nhìn về một thế giới mới, trong thế giới đó, mình là của nhau, khi ấy anh ngang nhiên có mình và chẳng bị ai níu kéo, đôi mắt anh gần như tuyệt vọng khi nhìn về thực tại, tim mình quặn đau khi thấy anh như vậy. Mình cũng mong điều đó xảy ra . Nơi ấy, anh chỉ cần dang cánh tay ra mỗi sáng là đã có em ở bên, nơi ấy là chân trời của mơ ước, là màu hồng của sự vĩnh cửu....
Mãi nghĩ quá, bầu trời đã lên cao, mọi vật như vừa được tắm gội khoác thêm tấm áo mới sáng sủa và sạch sẽ. Mình phải chuẩn bị bữa sáng chu đáo cho các thành viên trong gia đình, mình có sức mạnh chiến đấu với ngày hôm nay. Nào, cả nhà mình vào bàn đi...
Một ngày mới lại bắt đầu...[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
Nhật ký của TQ hay thật , chúc TQ và người ấy luôn ở bên nhau và đừng nghĩ đế những chuyện đó nữa nhé, còn mình thì toàn chuyện buồn kô , tình cảm thì xấc bấc ,sang bang lắm kô có gì là sung sướng. Mình là 1 người luôn sống trong cảnh cô đơn 1 thân 1 mình nên đọc truyện của ai trên mạng cũng thấy mọi người đềi hạnh phúc hơn mình nhiều .[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
Sống đời Phiêu Bạt Trên Thế Gian Này
Lấy Đất Làm Giường Lấy Trời Làm Mền
Lang Thang Phiêu Bạt Khắp Thế Gian
Nếu dc TQ có thể chia sẽ với Bạn dc k ? mình luôn lắng nghe tâm sự của các Bạn mình hp mình cũng muốn các Bạn ai cũng dc hp .[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
Mình mong rằng tất cả chúng ta sẽ chào đón ngày mới bằng một nụ cười. Chúc TrucQuyen hạnh phúc nhé
Hạnh Phúc của e đơn giản lắm anh àh ! Chỉ cần những người em yêu thương hp thì e cũng thấy hp rồi . Chắc anh cũng nghĩ như em vậy đúng k anh .TQ chúc cho anh và tất cả các Bạn luôn có dc bên những người mình yêu thương .[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
Mình có nhiều chuyện bùn lắm TQ chia sẻ với mình chắc tới tết luôn đó , nói chung mình là 1 người độc thân , cô độc . Kô ai thích có lẽ vì mình quá xấu đến nỗi kô dám để hình lên eva luôn hic hic và chắc cách sống của mình kô hợp với xã hội hiện nay .[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
Sống đời Phiêu Bạt Trên Thế Gian Này
Lấy Đất Làm Giường Lấy Trời Làm Mền
Lang Thang Phiêu Bạt Khắp Thế Gian
Bạn thử hòa mình vào xã hội hiện nay xem sao mình nghĩ khi tham gia vào forum Eva thì Bạn đã hòa nhập vào rồi đó . Bạn sẽ thấy họ là người rất thích cho đi tình yêu thương..họ có cách nhìn vấn đề theo khuynh hướng cảm tính..tuy nhiên cũng là nhạy cảm,họ là những con ngươì dễ khóc,dễ buồn,dễ vui theo tuỳ hoàn cảnh,môi trường..dễ rung động trước ai yêu thương,quan tâm họ..thì chính những cái vui buồn đó..của nhiều ngươì,nhiều tính cách đã tạo nên sự thi vị giữa con người với nhau khi trao đổi tình cảm..! Bạn sẽ biết và sẽ cảm thấy được tính cách của mình cần phải học thêm cái gì trong việc rèn luyện tính cách để tốt hơn lên..ví như cần phải kiên trì học thêm chút tính quyết đoán,cần phải học sự rộng lượng,phải học sự sâu sắc them..hay cần phải học kiểm soát tính tiêu pha tiền bạc của mình..chẳng hạn..,và mình cần phải tích lũy cái gì ?..để phát triển,khắc phục ưu và khuyết điểm của bản thân..hay chỉ để có thể hoà hợp với cảm xúc của chính mình theo thời gian.
Bạn có nghe được trái tim mình nói gì ko..?Nếu khi đó bạn cảm thấy trái tim mình xúc động,vì được yêu thương,vì được chia sẽ cùng nỗi đau..xót xa trước 1 nỗi mất mát..mà bạn thấy đôi mắt mình bỗng ước lệ hay trên môi bạn bỗng cười vui vì hạnh phúc,trái tim bạn reo vang............[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
UH trên mạng nhất là trong Eva mình thấy rất vui , nhưng còn ở ngoài dời thì khác bạn à . Ngoài đời kô giống như trên máy đâu ,. Trên máy mình quen rất nhiều bạn nhưng mình kô thích gặp họ ở ngoài(kể cả bạn ) mình chỉ mún tình cảm này lun lun tươi đẹp và lun lun ghi vào tâm trí mình , chỉ có trên máy mình mới dc thế . Còn ngoài đời thì khác hẳn đó TQ à kô giống như trên máy đâu ,nó chán và đen tối lắm đến nỗi mình kô mún tiếp xúc với bất kỳ ai chỉ mún lên máy chat với các bạn và TQ thôi , vì mình sẽ nhớ mãi các bạn và TQ trong máy chứ ngoài đời khi gặp thì mính nản thêm thôi[RIGHT][B]Nguồn[/B]: Diendan.Eva.Vn[/RIGHT].
Sống đời Phiêu Bạt Trên Thế Gian Này
Lấy Đất Làm Giường Lấy Trời Làm Mền
Lang Thang Phiêu Bạt Khắp Thế Gian